Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 301:
Tiêu Dương tùy tiện nói: “Uống say quá, nên tìm đại một chỗ nào đó ngủ.”
Chu Dĩnh lại hỏi: “ hôm nay lại đến Học viện Nghệ thuật?”
Lòng Tiêu Dương thắt lại, nhưng vẻ mặt vẫn làm như kh gì: “Đến Học viện Nghệ thuật tìm vài diễn viên quần chúng.”
Chu Dĩnh “ồ” một tiếng, kh nói gì nữa.
Hai cùng về phía cổng trường.
Tiêu Dương đã tham gia vào “c việc ngầm” (ám chỉ việc diễn kịch trong tình yêu) một thời gian, dù là về kỹ năng diễn xuất hay bản lĩnh tâm lý, giờ đây đã kh còn như lúc mới “ra mắt” nữa.
giả vờ tò mò hỏi Chu Dĩnh: “ tự nhiên em lại hỏi chuyện này?”
Vỏ quýt dày móng tay nhọn, Chu Dĩnh kh đối thủ của Tiêu Dương, vẻ mặt cô hơi kh tự nhiên.
“Kh... kh gì, em chỉ hỏi vu vơ thôi mà.”
Tiêu Dương lại như ảnh đế nhập hồn, kéo Chu Dĩnh lại, nghiêm túc cô:
“Kh thể nào em lại hỏi vu vơ như vậy được, nói! Rốt cuộc là chuyện gì!”
Chu Dĩnh bị thái độ của Tiêu Dương làm cho sợ hãi, mặt cô tái mét, lắp bắp nói:
“Em..... em nói đừng giận nhé....”
Tiêu Dương đại khái đã hiểu, xe chắc c vấn đề !
Miệng thì giả vờ rộng lượng: “Em cứ nói , giữa chúng ta thì gì mà giận với kh giận chứ.....”
Chu Dĩnh cúi đầu: “Em.... em.... đã lắp thiết bị định vị trên xe!”
Tiêu Dương cười lạnh trong lòng, quả nhiên là vậy!
Hôm đó l xe về đã th bồn chồn kh yên, hóa ra mẹ kiếp đàn cũng giác quan thứ sáu!
Tiêu Dương chợt trợn mắt, như thể kh hề quen biết Chu Dĩnh, khẽ lắc đầu:
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Em… em lại dám lắp thiết bị định vị trên xe của ?!”
Chu Dĩnh vội vàng kéo tay Tiêu Dương, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở:
“Tiêu Dương, nghe em nói, em kh cố ý.”
Tiêu Dương muốn tìm hiểu rốt cuộc thiết bị định vị được lắp đặt như thế nào và ở đâu, giả vờ bình tĩnh:
“Vậy em nói cho biết, thiết bị định vị được lắp đặt thế nào, và ở đâu?”
Chu Dĩnh lắc đầu: “Em kh biết, là Mạc Phi mang lắp..... Lúc cô nói với em thì thiết bị đã lắp xong . Em cũng kh biết lắp ở đâu nữa....”
Đúng là đồ c.h.ế.t tiệt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-301.html.]
Lần trước cãi nhau với Chu Dĩnh cũng là cô nàng này mách lẻo, rốt cuộc cô ta muốn và Chu Dĩnh chia tay hay ở bên nhau đây!
cứ cảm th cô nàng này bị đa nhân cách vậy!
Tiêu Dương nhẹ nhàng bu tay Chu Dĩnh, nghiêm túc và chân thành nói:
“Chu Dĩnh, hai chúng ta ở bên nhau, hợp lại tan, tan lại hợp, cuối cùng thì vẫn là vấn đề niềm tin.”
“Nếu em thật sự kh tin tưởng , hai chúng ta sẽ như bèo dạt mây trôi, kh gốc rễ, sẽ kh kết quả.”
Chu Dĩnh lắc đầu nguầy nguậy, lại kéo tay Tiêu Dương:
“Em tin ! Em thật sự tin ! Em biết chắc c là do say rượu khó chịu mới đến khách sạn. đến Học viện Nghệ thuật cũng là vì c việc.”
Tiêu Dương sầm mặt:
“Là chuyện say rượu đến khách sạn ? Là vấn đề đâu ? Là em lắp thiết bị định vị trên xe , theo dõi đó!”
“Là vấn đề em kh tin tưởng !”
“Em biết ều này nghĩa là gì kh? Nó nghĩa là giữa chúng ta kh còn nền tảng nữa! Giống như bèo trôi vậy!”
Chu Dĩnh bĩu môi, mặt đầy vẻ oan ức: “Em đã nói với cô là đừng lắp , nhưng cô nói giống như ngựa hoang mất cương, dùng dây thừng mà buộc lại.....”
Tiêu Dương nở nụ cười lạnh lùng ở khóe miệng: “Bây giờ xoắn xuýt chuyện này còn ý nghĩa gì nữa? Nếu em thật sự tin , dù lắp thiết bị định vị thì em cũng kh nên xem!”
Sau đó Tiêu Dương nói thêm: “Dù xem thì em cũng nên tin tưởng một trăm phần trăm vô ều kiện chứ, đến khách sạn là do say rượu khó chịu, em nghĩ muốn vậy ?”
nói là ví von của Mạc Phi thật mẹ nó đúng quá....
Tiêu Dương hất tay Chu Dĩnh ra, giả vờ giận dỗi bước , Chu Dĩnh th vậy đành vội vàng theo sau Tiêu Dương:
“Tiêu Dương, đừng giận nữa mà, lần sau em sẽ kh như vậy nữa đâu.....”
Hai một đường giằng co, Tiêu Dương trong lòng cảm th lỗi, nghĩ rằng đến đây là đủ , liền vòng tay qua cổ Chu Dĩnh:
“Sau này dù nằm cùng giường với khác, em cũng tin tưởng một trăm phần trăm.”
Chu Dĩnh mở to đôi mắt đẹp, kh thể tin được nói: “Chính mắt th cũng thể tin tưởng một trăm phần trăm ?”
Tiêu Dương vẻ mặt đương nhiên, khí phách ngời ngời nói:
“Mắt th cũng thể là giả! Nếu là nạn nhân thì ? bị bỏ thuốc? mất ý thức thì ?”
“Chuyện này kh chỉ xảy ra với con gái, con trai cũng thể gặp nguy hiểm!”
“Nhưng hứa với em, ra ngoài, sẽ cố gắng tự bảo vệ ....”
Chu Dĩnh chỉ là đang chìm đắm trong bể tình, chứ đâu rơi vào bể khổ, đương nhiên cô biết Tiêu Dương chắc c đang nói hươu nói vượn.
“Được , dù làm gì, chỉ cần kh rời bỏ em, em đều sẽ tin !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.