Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 303:
Chu Dĩnh cười khẽ: “Mộng Nghiên học tỷ xử lý các mối quan hệ tốt đó chứ.”
Tiêu Dương nhớ lại cảnh Tần Mộng Nghiên ngồi vào chiếc Ferrari, phớt lờ , ‘hê hê’ cười một tiếng:
“Đúng là khá lắm!”
Hai kh biết từ lúc nào đã đến dưới ký túc xá nữ, Tiêu Dương chuẩn bị quay về ký túc xá ngủ.
Chu Dĩnh kéo Tiêu Dương lại: “ đợi em một chút, em đồ muốn đưa cho , em xuống nh thôi.”
Tiêu Dương đầu đầy dấu hỏi, kh biết Chu Dĩnh muốn làm gì, gật đầu đồng ý:
“Được, hút ếu thuốc đợi em.”
Chu Dĩnh vội vã chạy “tưng tưng tưng” về ký túc xá.
nhiều lớp đã thi xong, đều về nhà , dưới ký túc xá nữ vốn đ qua lại giờ chỉ còn lác đác vài .
Tiêu Dương qu, kh th bảo vệ, rút thuốc ra, châm lửa, nhả một hơi đầy sảng khoái.
Một ếu thuốc còn chưa hút xong, Chu
Dĩnh và Mạc Phi cùng nhau xuống lầu.
Mạc Phi đứng ở cầu thang kh ra, Chu Dĩnh xách một chiếc túi màu x nhạt về phía Tiêu Dương.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Trưa nay bố em qua thăm em, đây là món quà em nhờ bố mua cho đó.”
Tiêu Dương trong lòng giật , cố nặn ra nụ cười: “Chú Chu đến ? em kh nói với một tiếng? Ít nhất cũng mời chú ăn một bữa chứ!”
Chu Dĩnh cười nói: “Thôi ! Hồi khai giảng kh nghĩ đến chuyện mời chú ăn cơm?”
Tiêu Dương cứng mặt: “Lúc đó nghèo mà, bây giờ trong túi hai đồng xu lẻ, mời chú ăn một bữa....”
Chu Dĩnh giả vờ khinh thường, cắt ngang lời Tiêu Dương: “Tiêu Dương, chúng ta quen nhau lâu như vậy, đã bao giờ tiêu tiền đâu.”
Tiêu Dương kh giữ được thể diện: “Lời này sai ! Giữa chúng ta còn phân biệt ai tiêu tiền những chuyện khách sáo như vậy ? Của em chẳng là của , của chẳng là của em ?”
Chu Dĩnh nghe xong lời Tiêu Dương, trong lòng ngọt ngào.
“Thôi được , em nói chơi thôi mà, bố em ra nước ngoài, gấp gáp vội ra sân bay, dù muốn mời thì bố cũng kh thời gian.”
Nói xong cô đưa chiếc túi vào tay Tiêu Dương: “ thử xem, xem hợp kh.”
Tiêu Dương th chiếc túi, ngạc nhiên nói: “Cái gì vậy chứ, đâu dịp lễ tết gì đâu mà mua quà?”
Nói xong mở túi ra, th một chiếc hộp logo Rolex.
Tiêu Dương nghi ngờ Chu Dĩnh: “Em đây là?”
Chu Dĩnh cười tủm tỉm chỉ vào chiếc túi: “ mở ra xem , xem thích kh.”
Tiêu Dương l chiếc hộp Rolex ra, mở ra xem, quả nhiên là một chiếc Rolex Daytona mặt trắng.
Tiêu Dương há hốc mồm: “Này, cái này cũng quá đắt tiền !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-303.html.]
Chu Dĩnh tặng một chiếc đồng hồ đắt tiền như vậy, lại còn là nhờ Chu Ái Quốc mua, Tiêu Dương cảm th da đầu hơi tê dại.
“Ôi, tấm lòng của em thể dùng giá cả để đo lường được chứ, em đã xem nhiều tạp chí mới chọn được mẫu này đó!”
“Hơn nữa trong nước còn chưa hàng, em đã nhờ bố tìm bạn mang về, cứ đeo !”
Chu Dĩnh cười hì hì l đồng hồ ra, đeo vào tay Tiêu Dương, càng càng th gu thẩm mỹ của thật tuyệt.
“Mẫu này mã là 520, em th con số này đặc biệt ý nghĩa! Hơn nữa đeo trên tay đẹp lắm đó.”
--- Chương 187 Thiết Bị Định Vị Của Mạc Phi ---
Hầu hết các bạn học cùng tòa ký túc xá của Tiêu Dương đều đã về nhà nghỉ lễ, chỉ lác đác vài ký túc xá còn sáng đèn, đó là những bạn chưa mua được vé xe về nhà.
Cả tòa ký túc xá trở nên đặc biệt yên tĩnh, kh còn sự ồn ào như mọi ngày.
Tuy nhiên, chỉ ba ngày nữa thôi, tất cả ký túc xá của toàn trường sẽ bị đóng cửa, đợi đến hai ngày trước khi khai giảng mới mở lại.
Tiêu Dương xách hộp đồng hồ Rolex về ký túc xá, vì sáng mai đã ra ngoài nên cũng kh làm phiền Hoàng Hi Dung.
Trong ký túc xá, ngoài giường của đại ca Lôi Ân trống rỗng (Lôi Ân mang chăn ga gối đệm về nhà giặt),
Các giường khác vẫn bừa bộn như cũ, một đống lộn xộn, dù thì khai giảng sẽ mua cái mới.
Tiêu Dương tắm xong, mặc quần lót, chiếc đồng hồ trên giường, lòng thêm một phần hổ thẹn với Chu Dĩnh.
Nằm trên giường, "thằng em" lại cương cứng, Tiêu Dương thở dài thườn thượt với nó:
“Mày nói xem mày cứ kh kiềm chế được bản thân thế!”
“Mày sướng , mọi đau khổ đều để tao gánh!”
Sau đó, Tiêu Dương chìm vào giấc mơ, bắt đầu cười một cách khoái trá, đủ để gọi là phóng đãng!
Trong mơ, bịt mắt đuổi theo Hoàng Hi Dung.
Bị Chu Dĩnh lén hôn một cái.
Kh cẩn thận vấp ngã, còn đè lên Tần Mộng Nghiên.
Cảm giác như đang bay lượn trên những đám mây~~
Vừa quay đầu, phát hiện Tôn Vân Vân đang mặc bộ đồ biker bó sát cực kỳ gợi cảm đứng phía sau !
“Cái đồ đào hoa nhà ~ chỉ thích em mặc cái này kh?”
Woa woa woa~
Dương Nhã Vân ở đằng xa đang mỉm cười vẫy tay với :
“Tiêu Lang~~ đến đây mà~ Tiêu Lang~ mau qua đây mà~~”
Bận quá! Thật sự bận quá!
Hả?
lại cảm th sống lưng lạnh toát thế này?
Chưa có bình luận nào cho chương này.