Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 305:
Mạc Phi đỏ mặt: "Ở tiệm phụ tùng ô tô chỗ ngã tư Trung Sơn , họ bảo cái đó dễ hết ện hoặc mất tín hiệu. sợ mất tín hiệu nên lắp đến sáu cái!"
Tiêu Dương bị sặc đậu nành: "Vãi chưởng ~ sáu cái à! Mạc Phi! Cô đúng là nghĩ ra được đủ thứ!"
Châu Vịnh cũng ngẩng đầu Mạc Phi: "Phi Phi... vậy lắp ở đâu thế?"
Mạc Phi lắc đầu: "Em cũng kh biết nữa ~ toàn là họ lắp thôi, em đâu hiểu..."
Tiêu Dương giơ ngón cái: "Mạc Phi, cô đúng là đỉnh của chóp ~ th cô kh nên học luật, mà nên học hình sự ều tra!"
Mạc Phi gật đầu: "Đúng vậy mà, em đang chuẩn bị thi cao học chuyên ngành ều tra hình sự đây..."
Ăn sáng xong, Tiêu Dương đưa Châu Vịnh và Mạc Phi đến dưới lầu phòng thi, Châu Vịnh khoác tay Tiêu Dương kh chịu bu:
" m giờ đến đón em?"
Tiêu Dương đồng hồ: "Sáu giờ sẽ đến trường đón các em, tối nay các em ăn ở sân bay nhé."
Châu Vịnh lắc đầu: "Em kh chịu đâu, đồ ăn ở sân bay dở lắm, hay là đến sớm hơn một chút được kh, chúng ta ăn ở ngoài trường."
Tiêu Dương thở dài: "Tối nay tiếp đón m nhà báo đó mà, lẽ nào em lại bắt ăn hai bữa?"
Châu Vịnh bĩu môi: "Tối nay đằng nào cũng uống rượu, ăn lót dạ trước gì kh tốt hả?"
Tiêu Dương gật đầu qua loa: "Được được được, tối nay sẽ cố gắng đến sớm, em mau thi , kh lát nữa lại muộn!"
Mãi mới tống khứ được Châu Vịnh và Mạc Phi lên lầu, Tiêu Dương ra bãi đỗ xe lái xe đến địa ểm lễ khai máy.
--- Chương 188: Lễ Khai Máy Độc Đáo ---
Lâm Tiểu Phong chọn địa ểm lễ khai máy là một cửa hàng tiện lợi thuộc chuỗi ở khu mới.
nói là Lâm Tiểu Phong làm việc cực kỳ hiệu quả, ban đầu lễ khai máy dự định tổ chức trong phòng họp khách sạn.
Khi biết đã đàm phán thành c địa ểm quay, tức là cửa hàng tiện lợi, ta liền đổi sang tổ chức ngay tại khoảng đất trống phía trước cửa hàng.
Chuỗi cửa hàng tiện lợi nghe nói đoàn làm phim đến quay, kh chỉ miễn phí thuê địa ểm mà còn đồng ý cung cấp mặt bằng miễn phí!
ta muốn chèn quảng cáo vào phim còn trả tiền, kiểu chèn miễn phí thế này thì đúng là cầu còn kh được!
Cửa hàng tiện lợi này vừa hay một khoảng sân lớn phía trước, thể dùng để bố trí địa ểm tổ chức lễ khai máy.
Một bên của khoảng sân được dùng tạm làm bãi đỗ xe, kh chỉ các loại xe thương mại mà còn đậu ba chiếc xe dã ngoại cỡ lớn thuê riêng, để đạo diễn và diễn viên nghỉ ngơi.
Tiêu Dương đậu xe xong ở bãi đỗ, bình thường ít th xe dã ngoại nên tò mò vòng qu một chiếc để quan sát.
Tần Mộng Nghiên mở cửa xe dã ngoại: "Lén lén lút lút làm gì đ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-305.html.]
Tiêu Dương giật nảy : "Ôi trời! chỉ xem cái xe thôi mà, cô làm gì mà hù dọa giật b.ắ.n cả !"
Tần Mộng Nghiên che miệng cười trộm: "Lễ khai máy còn lâu mới bắt đầu, ăn sáng chưa?"
Tiêu Dương kh trả lời Tần Mộng Nghiên, nghiêng đầu, xoay , muốn xem trong xe dã ngoại còn ai nữa kh.
Tần Mộng Nghiên bực nói: " đừng nữa! Trên xe chỉ mỗi thôi!"
Tiêu Dương cười gượng gạo: " đâu chưa từng th xe dã ngoại cỡ lớn như này đâu, là muốn xem nội thất bên trong xe thôi."
Tần Mộng Nghiên liếc xéo Tiêu Dương một cái: "Vậy thì lên xe mà xem ."
Tiêu Dương vờ làm bộ ngượng ngùng: "Hả? Như vậy được kh?"
Tần Mộng Nghiên quay vào trong xe: " thích thì đến, kh thích thì thôi!"
Tiêu Dương chần chừ một chút, nhấc chân, cắn răng, bước vào chiếc xe dã ngoại của Tần Mộng Nghiên, còn đóng cửa lại.
Trong xe tràn ngập mùi hương của Tần Mộng Nghiên, mùi này Tiêu Dương quen thuộc.
Trong xe dã ngoại ghế da lưng cao, còn một cái bàn, trên bàn bày vài loại bữa sáng đủ kiểu.
Tần Mộng Nghiên ngồi một bên, cầm đũa, ăn từng miếng nhỏ há cảo tôm trong hộp.
Tiêu Dương ngồi xuống đối diện Tần Mộng Nghiên.
Tần Mộng Nghiên "hề hề" một tiếng: "Kh bảo kh lên ? lại lên ?"
Tiêu Dương "hề hề" cười, kh nói gì.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tần Mộng Nghiên đẩy hộp đồ ăn chưa mở về phía Tiêu Dương: " xem muốn ăn gì, đặc biệt mua dư vài món."
Tiêu Dương cười một tiếng: "Làm gì, mua riêng cho à?"
Trong mắt Tần Mộng Nghiên lóe lên một tia cười, vụt tắt, nhưng miệng lại nói:
"Mơ đẹp đ! sợ những khác sáng sớm đã đến bận rộn, kh thời gian mua, nên chuẩn bị cho họ thôi."
Tiêu Dương trong lòng khó chịu, đằng nào cũng kh đói, nên cầm ly đậu nành uống một ngụm.
Tần Mộng Nghiên quá hiểu tính tình của Tiêu Dương, cô thở dài:
" đúng là cái đồ nhỏ mọn... mua cho đ!"
Tiêu Dương trong lòng vui sướng, mặt hơi đỏ lên, nhấp một ngụm đậu nành:
"Ừm... cái đó... cái chuyện hôm đó... thật ngại quá, uống nhiều quá."
Tần Mộng Nghiên kh chút biểu cảm: "Kh gì, chẳng chỉ là hôn một cái thôi , lỡ sau này cảnh hôn, coi như diễn tập trước vậy."
Chưa có bình luận nào cho chương này.