Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 317:
Tiêu Dương nhẹ nhàng ôm l Châu Dĩnh: "Chỉ là chơi vài ngày thôi mà, đâu sinh ly tử biệt, mau làm thủ tục , kẻo lát nữa lại vội vàng."
Vỗ vỗ vào lưng Châu Dĩnh, ra hiệu cô mau làm thủ tục.
Thủ tục làm xong, hành lý ký gửi xong, ba mới từ từ về phía cổng kiểm tra an ninh.
th biển báo cổng kiểm tra an ninh.
Châu Dĩnh hoàn toàn kh kìm được: "Tiêu Dương, hay là em kh nữa được kh, em muốn ở bên ."
Tiêu Dương ôm Châu Dĩnh: "Dạo này c việc của cũng khá nhiều, em cứ coi như xả hơi, sau này thời gian sẽ đưa em khắp mọi ngóc ngách của thế giới."
Châu Dĩnh mắt đỏ hoe: "Em nhớ lời hứa của . Vậy ngày em về, đến đón em đ."
Lúc này đài phát th sân bay đã bắt đầu gọi .
Tiêu Dương gật đầu: "Đó là ều đương nhiên mà, nếu kh ai đón em chứ. Đi thôi, hai cô vào."
Quay đầu nói với Mạc Phi: "Bạn học Mạc Phi, chúc cô năm mới vui vẻ trước nhé."
Sau đó dang rộng hai tay, nhẹ nhàng ôm Mạc Phi một cái: "Xin lỗi vì chuyện hôm nay."
Châu Dĩnh theo Mạc Phi vào cổng kiểm tra an ninh, ba bước quay đầu lại, Tiêu Dương vẫy tay, quay rời .
--- Chương 195: Đáng giá kh? ---
Bước ra khỏi cổng sân bay, quả nhiên th cảnh sát giao th đứng bên cạnh chiếc Mercedes của Tiêu Dương, cầm bộ đàm đang gọi xe kéo.
Tiêu Dương tới cười nói: "Xin lỗi, vừa tiễn bạn gái du học nước ngoài, cô vẫn nhớ nước quê hương, như con thuyền tiễn biệt vạn dặm. Xin hãy th cảm."
Cảnh sát giao th cũng hài hước: "Th cảm! Nhân sinh tự kẻ si tình, nỗi hận này kh liên quan gì đến gió trăng, chỉ cần thật lòng yêu nhau, khoảng cách kh thành vấn đề."
Tiêu Dương cười lớn: "Vậy xe kéo thì miễn, còn tiền phạt thì kh miễn được đúng kh?"
Cảnh sát giao th cũng cười theo, l ra hóa đơn phạt: "Kh chỉ vậy, còn bị trừ ba ểm. Trong vòng mười lăm ngày làm việc, đến đội sân bay để giải quyết."
"Được, kh thành vấn đề, tuân thủ pháp luật là trách nhiệm của mỗi c dân."
Tiêu Dương nhận hóa đơn phạt, chào cảnh sát giao th, lái xe đến buổi tiệc chiêu đãi sau lễ khởi quay.
Chiếc Mercedes G-Class lao vun vút trên đường cao tốc, vừa xuống đường cao tốc chưa qua một đèn đỏ, đúng vào giờ cao ểm tan tầm, đường phố tắc nghẽn nghiêm trọng.
Lâm Tiểu Phong gọi ện: "Tổng giám đốc Tiêu, tiệc sắp bắt đầu , đến đâu ?"
Tiêu Dương hàng dài đèn hậu phía trước đèn đỏ, bất lực nói: "Kh cần đợi , mọi cứ bắt đầu trước , tắc ở đây kh biết bao giờ mới đến được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-317.html.]
Lâm Tiểu Phong đành nói: "Vậy được , sẽ cho tiệc bắt đầu trước, một số phóng viên giải trí đã sốt ruột lắm ."
Vừa cúp ện thoại, Tần Mộng Nghiên lại gọi đến:
"Tiêu Dương, vẫn chưa đến?"
Tiêu Dương lại nói lại y hệt câu đó với Tần Mộng Nghiên.
Tiếp đó, ện thoại của Trịnh Hạo cũng gọi đến, Tiêu Dương lười biếng kh thèm nghe máy.
Chắc cũng hỏi chuyện vẫn chưa đến.
Cứ thế nhích từng chút một trên đường, rùa bò đến khách sạn Mộc Miên Hoa, đã gần chín giờ tối.
Tiêu Dương đậu xe ở bãi đậu xe ngầm, vừa bước vào sảnh thang máy, đã gặp Tôn Vân Vân bước ra từ thang máy.
Tôn Vân Vân và Tiêu Dương mặt đối mặt, đôi mắt đẹp thoáng qua sự bực bội, cô cười khẩy giơ ngón cái lên:
"Tiêu Dương, đúng là hay thật! Kh ngờ thể làm bạn như vậy!"
Tiêu Dương hiểu ý Tôn Vân Vân, chắc là Tần Mộng Nghiên nghe lời , nên cô đã gặp khó khăn ở Tần Mộng Nghiên.
"Tiểu thư Tôn, nghiêm túc nói với cô một lần, cổ phần của Tần Mộng Nghiên cô kh được động vào, còn của khác, nhà họ Tôn các muốn làm gì thì làm."
Tôn Vân Vân x đến trước mặt Tiêu Dương, mũi suýt nữa chạm vào cằm , miệng phun ra mùi thơm lẫn chút mùi rượu vang.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Tiêu Dương, rõ ràng biết Tần Mộng Nghiên nắm giữ cổ phần là đang hại cô , tại kh chịu nghe, cứng đầu cứng cổ như vậy!"
Tiêu Dương nghĩ đến cô nhóc này từng bất chấp tất cả đến đồn cảnh sát để giúp giải thích, từ trước đến nay đều đối xử tốt với .
Nếu
là chuyện khác, Tiêu Dương sẽ kh nói hai lời mà nhường, chỉ riêng chuyện này, Tiêu Dương kh thể.
Tiêu Dương thở dài: "Tôn Vân Vân, nếu là chuyện khác, với tư cách là bạn bè, kh nói hai lời sẽ nhường cho cô, chỉ riêng chuyện này, kh thể."
Tôn Vân Vân dùng bàn tay nhỏ bé đẩy vào n.g.ự.c Tiêu Dương, thấp giọng giận dữ: "Tiêu Dương, thực sự bị sắc đẹp làm cho mê ! nghĩ ta thật lòng thích ?"
" ta là diễn viên! Diễn còn giỏi hơn ! Ha ha! Con đường này cũng là chọn cho cô ! Đồ óc chó!"
Nói xong liền tức giận bỏ .
Trong bãi đậu xe truyền đến một tiếng gầm rú của siêu xe, một chiếc McLaren màu trắng lao nh ra khỏi bãi đậu xe.
Tiêu Dương nhấc ện thoại gọi cho Tôn Vân Vân: "Alo! Cô uống rượu còn lái xe à?"
Tôn Vân Vân giận dữ phun vào ện thoại: "Kệ ! Đồ óc chó!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.