Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 364:

Chương trước Chương sau

Tiêu Sơn uống cạn chén trà trong tay: “Lão Vu, vậy về nhà trước, đợi sau Tết rảnh, chúng ta ra ngoài làm một chén.”

Vu Hải đứng dậy tiễn Tiêu Sơn: “Được đ, m em hình như cũng m năm chưa tụ tập, lúc đó rủ thêm m nữa, ra ngoài uống một bữa ra trò.”

Sau khi Tiêu Sơn và Tiêu Dương , Vu Hải cười nói với Vu Khiết: “Một thời gian kh gặp, thằng nhóc Tiêu Dương này hình như ngày càng đẹp trai ra đ nhỉ.”

Vu Hải kh nhận ra thương hiệu Tiêu Dương đang mặc, chỉ cảm th thằng nhóc này giờ ngày càng đẹp trai.

Vu Khiết cười cười, đúng vậy, đẹp vì lụa ngựa đẹp vì yên, Tiêu Dương mặc toàn đồ hiệu lên , quả thật khí chất cũng tăng lên kh ít.

Vu Hải đến quầy thu

ngân, liếc hóa đơn, mắt lòi cả ra: “Oa! Mua nhiều thế này ?!”

Số tiền th toán hiển thị tám vạn tám ngàn tám trăm tám mươi tám tệ!

--- Chương 221 Chuyện xưa của thế hệ trước ---

Tiêu Sơn và Tiêu Dương lại mua thêm chút hạt dưa, hạt hướng dương, cùng vài cây cảnh như cây tài lộc, quân tử lan ven đường, mới lái xe về nhà.

Tiêu Dương tập trung lái xe, dù cũng đã lâu kh lái xe số sàn, nên chú ý một chút.

Tiêu Sơn m hộp hải sản khô Tiêu Dương mua: “M hộp bào ngư với m con mực khô này hết bao nhiêu tiền?”

Tiêu Dương nói giảm : “Chưa đến sáu nghìn.”

Tiêu Sơn gật đầu: “Thế là lão Vu cũng nể mặt lắm đ. Lần tới ăn cơm với , mang theo chai rượu ngon.”

Tiêu Dương tò mò: “Bố, bố là bạn với bố của Vu Khiết ạ? con kh biết?”

Tiêu Sơn đắc ý: “Hây! Chuyện con kh biết còn nhiều lắm, đây đã là gì đâu...”

Tiêu Dương nghe mà lòng ngứa ngáy: “Bố, bố đừng đánh đố nữa được kh? Kể cho con nghe …”

Tiêu Sơn mở cửa sổ xe, rút một ếu thuốc Trung Hoa ra, châm lửa, hồi tưởng lại chuyện xưa:

“Hồi đó còn đánh nhau với bố nữa.”

Tiêu Dương trợn tròn mắt: “Thật hay giả đ ạ? Vì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-364.html.]

“Hây, hồi đó bố với cùng học trường kỹ thuật cao cấp, là bạn học cùng lớp, còn mẹ con thì học lớp kế toán. Ông muốn theo đuổi mẹ con, lúc đó bố cũng đang theo đuổi bà Đường, hai đứa bố đã hẹn một trận quyết định tg thua.”

Tiêu Dương mặt đầy vạch đen, kh ngờ m trung niên này cũng lúc "trung nhị" (hội chứng tuổi dậy thì).

“Ai tg ạ?”

Tiêu Sơn nhớ lại chuyện thời trẻ, cười ha hả: “Cả hai đứa đều sưng mặt sưng mũi, bất phân tg bại. Nhưng bố con vẫn th minh hơn , bố mang vết thương tìm mẹ con, ha ha ha… Mẹ con lúc đó liền mềm lòng…”

Tiêu Sơn cười xong thì cảm thán: “Hồi đó bố con đúng là vượt năm ải c.h.é.m sáu tướng. Trong trường bố mãi mới thoát ra được vòng vây, kết quả tốt nghiệp xong lại suýt chút nữa làm mất mẹ con.”

Tiêu Dương đúng là lần đầu tiên nghe Tiêu Sơn kể những chuyện này, nếu là kiếp trước, lẽ sẽ chẳng mảy may hứng thú với những chuyện tình yêu lãng mạn của thế hệ trước đâu.

Tiêu Dương hỏi: “ lại suýt chút nữa làm mất? Là ạ???”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Sau khi tốt nghiệp, bố làm tài xế kéo thép cho một xưởng nhỏ, mẹ con làm kế toán trong xưởng. Kết quả là chủ xưởng đó để ý đến mẹ con, lúc đó bố tự ti lắm, ều kiện của bố mà sánh bằng ta được…”

Tâm hồn hóng chuyện của Tiêu Dương bùng cháy: “ nữa ạ?”

Tiêu Sơn ném tàn thuốc đã cháy hết ra ngoài cửa sổ: “ thì bố đề nghị chia tay. Dứt khoát nghỉ việc, một chạy vào Nam. Haizz… Điều kiện của ta bố sánh bằng được, đừng làm lỡ dở mẹ con.”

“Môi trường ngày xưa kh như bây giờ, bây giờ thì chỉ cần chịu khó làm là kh bao giờ c.h.ế.t đói.”

“Bố nghỉ việc, hồi đó đến chuyện ăn cơm cũng thành vấn đề… muốn giữ thể diện… haizz, bố vẫn muốn giữ thể diện…”

“À đúng , hồi đó là ở miền Nam bố gặp lại lão Vu, lão già này lúc đó đang bán hàng rong trên phố. Đều là bạn học lớn lên cùng nhau, ra khỏi trường, chúng

cũng chẳng còn hiềm khích gì, lão già này tốt bụng lắm, mời ăn cơm, còn cho ở nhờ nhà trọ m ngày.”

“Kết quả kh ngờ, bố vừa mới vào Nam sống bữa đói bữa no, dựa vào lão Vu giúp đỡ. Ngay sau đó mẹ con kh nói hai lời, dứt khoát theo tìm bố…”

Tiêu Dương thật sự kh thể ngờ, bà Đường Ái Liên và Tiêu Sơn lại quá khứ như vậy…

Tiêu Sơn lại châm một ếu thuốc: “Thật ra lúc, bố cũng tự hỏi, liệu bố đã thực sự làm lỡ dở mẹ con kh.”

“Hì hì, con kh biết đâu, cái xưởng nhỏ ngày xưa đó, giờ quy mô lớn đến mức nào. Nếu kh bố, mẹ con giờ đã là bà chủ .”

Tiêu Dương đùa: “Bố làm lỡ dở mẹ con hay kh thì con kh biết, nhưng hình như bố đã làm lỡ dở con trở thành thiếu gia giàu .”

Tiêu Sơn cười khẩy: “Hây, chưa chắc đâu, con đã khác , đến sự tồn tại của con còn là vấn đề nữa là.”

Tiêu Dương: …..


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...