Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 380:
Tiêu Dương lộ ra một nụ cười khổ: “Lộ Lộ, trên đời vạn ngàn chữ, duy chỉ chữ tình là tổn thương nhất. Tết nhất mà trò gì hay kh chơi, lại cứ muốn chơi tình cảm với .”
Tim Trương Lộ lập tức chìm xuống đáy vực.
“Nhưng đời nghìn vạn bệnh, duy chỉ tương tư là khó chữa. Tiêu Dương, em chỉ muốn đến gặp thôi.”
Tiêu Dương cầm l hộp quà trong tay Trương Lộ, mở bao bì, bên trong là một chiếc bật lửa Dupont màu bạc, tiếng mở nắp đặc trưng của Dupont dễ nghe, trong đêm tối lửa bùng lên, ếu thuốc được châm.
“Lộ Lộ, lần sau đừng đột kích bất ngờ như vậy, sợ một ngày, bị tổn thương lại là cô. Dù cô tin hay kh, thực ra kh muốn th cảnh đó.”
“Chúc mừng năm mới.”
Vui vẻ ư?
Ngày đầu năm mới đáng lẽ tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn, nhưng Trương Lộ bây giờ lại chỉ muốn khóc.....
Tết nhất mà nói dối bố mẹ, từ bỏ đoàn tụ gia đình. Ngồi xe ba tiếng đồng hồ, đầy lòng vui vẻ đến tìm Tiêu Dương, vốn tưởng là một màn lãng mạn và cảm động, giờ lại phát hiện ra là tự đa tình, lòng tự trọng của cô gái tan nát.
“Lộ Lộ, cô đợi chút, nghe ện thoại.”
Điện thoại trong túi Tiêu Dương rung, là của Châu Dĩnh. Tiêu Dương sang một bên, tránh Trương Lộ, bắt máy. Hai chúc mừng năm mới nhau, Tiêu Dương qua loa nói vài câu với Châu Dĩnh, ện thoại của Hoàng Hi Dung lại gọi đến báo bận. Giải quyết xong Hoàng Hi Dung, Tần Mộng Nghiên một ở căn hộ cũng kh chịu nổi cô đơn muốn gọi ện nói chuyện với Tiêu Dương. Cắn răng xử lý xong Tần Mộng Nghiên, Đường Du Du lại gọi ện đến....
Tiêu Dương cúp ện thoại, dùng chiếc bật lửa Dupont Trương Lộ tặng châm thuốc: “Thôi được , đừng làm ra vẻ mặt khổ sở căm hờn như vậy, đến sớm kh bằng đến đúng lúc, vừa hay cũng quà cho cô.”
Tiêu Dương ngậm thuốc lá, nắm l tay Trương Lộ, mở cốp xe Buick GL8, trên xe m chiếc vali LV.
“Lại đây, Lộ Lộ, hộp quà bí ẩn năm mới, cô chọn một cái .”
Trương Lộ m chiếc vali, liên tưởng đến lời Tiêu Dương vừa nói, lại th Tiêu Dương vừa nhận hết cuộc ện thoại này đến cuộc ện thoại khác, trong lòng chợt như hiểu ra ều gì đó.
“Em hiểu . Những thứ vật chất đều thể cho, thể chia ra từng vali một, duy chỉ tình cảm là kh thể chia.”
Tiêu Dương ném đầu t.h.u.ố.c lá xuống: “ kh muốn lừa dối cô, cũng kh muốn diễn kịch trước mặt cô, nếu cô kh muốn tiếp tục nữa, thể hiểu.”
Trương Lộ lộ ra nụ cười chua chát: “C tử đa tình, dễ tìm sánh đôi. Nhưng nợ phong tình, chuyện hoa nguyệt, nào tránh khỏi sự sắp đặt.”
Tiêu Dương lắc đầu: “ kh ý đó. Càng kh coi cô là như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-380.html.]
Trương Lộ vào mắt Tiêu Dương: “ thể diễn kịch trước mặt khác, duy chỉ trước mặt em còn kh muốn diễn.”
“Xin hỏi Tiêu tổng, ý gì, coi em là thế nào?”
Tiêu Dương: “Bạn gái!”
“Lộ Lộ, thừa nhận ban đầu kh hề nghĩ như vậy, nhưng con đâu cỏ cây, cô thể đến tìm , trong lòng vẫn cảm động....”
Trương Lộ bụm miệng cười ha hả, nước mắt nơi khóe mắt cũng chảy ra: “Tiêu Dương, còn kh bằng đừng diễn.”
Bên ngoài pháo hoa vẫn kh ngừng nở rộ....
Tiêu Dương thần sắc chút ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên diễn xuất của bị phủ nhận. Đôi tay đang biểu diễn đầy nhiệt huyết bỗng lúng túng trong kh trung, nhất thời kh biết đặt vào đâu.....
“Tiêu Dương, cảm ơn quà năm mới của , từ nay về sau em sẽ giữ đúng vị trí của , tuân thủ thỏa thuận.”
“Nếu thật sự ngày bị phát hiện, em sẽ kh để bị tổn thương, càng kh để khó xử.”
Trương Lộ ôm l cổ Tiêu Dương, đôi môi lạnh giá đặt lên môi Tiêu Dương, nước mắt lăn dài, chiếc áo khoác trắng bay phấp phới theo gió lạnh, cô xách chiếc vali Louis Vuitton chậm rãi biến mất trong đêm đen pháo hoa rực rỡ của ngày đầu năm mới.
--- Chương 231 Dẫn bạn gái về nhà? ---
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trương Lộ thật sự hối hận, tại lại quen biết đàn này, thật sự hối hận, tại lại đồng ý thỏa thuận với ta trong hoàn cảnh đó.
Trong lòng ta, lẽ cô chỉ là một phụ nữ thể bán thân vì vật chất.
Một phụ nữ bị coi thường, thể bị vật hóa, bị định giá bằng tiền.
Logo trên chiếc vali dường như đang chế giễu cô, thời gian sẽ kh quay đầu, tình cảm nào nếu như.....
Trương Lộ xách vali, thất thần trên con phố xa lạ này, sự ồn ào của thế giới đều chẳng liên quan gì đến cô, những thứ kh thể kiểm soát, ngay từ đầu đã nên tránh xa.
Chiếc Buick GL8 màu x đậm dừng bên lề đường, cửa sổ ghế phụ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt bất cần đời, chút bất cần.
“Mỹ nữ, một ?”
Nước mắt thật lạ, lúc đau thể nín, lúc mệt cũng thể nín, nhưng lúc tủi thân lại kh kìm được.
Nước mắt Trương Lộ tuôn rơi lã chã từ khóe mắt: “Đúng vậy, một . kh cần em nữa .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.