Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 410:
Phần lớn cổ phần của các cổ đ của Đại Hằng Thương Quản đều thế chấp tại ngân hàng, đặc biệt là Tập đoàn Đại Hằng với tư cách là cổ đ lớn, đã thế chấp phần lớn cổ phiếu, thiệt hại do giá cổ phiếu liên tục giảm sút kh ai thể gánh chịu nổi.
Dương Nhã Vân nắm chặt ấm trà đun nước, cho đến khi ngón tay bị bỏng mới giật .
“Tiêu Dương, thật sự cần thiết đến bước này kh?”
“ sẽ trở thành mục tiêu của mọi mũi dùi, thật sự đến bước này cũng sẽ kh chiếm được bất kỳ lợi lộc nào, e rằng còn chưa biết nhà họ Cố làm gì đâu.”
Tiêu Dương đứng dậy, cười lạnh nói: “ chỉ biết kh ai thể lớn hơn pháp luật, bọn họ giỏi đến m, trán vẫn khắc chữ đen.”
Tiêu Dương liền nhúng khăn mặt trên bàn vào nước lạnh đưa cho Dương Nhã Vân:
“Ngón tay đẹp thế này đừng để bị bỏng. khác kh xót, còn xót.”
“Tổng giám đốc Dương, một tuần nữa, hội đồng quản trị Đại Hằng Thương Quản tốt nhất nên th qua, nếu kh, giá cổ phiếu của Đại Hằng Thương Quản sẽ thê thảm, lợi ích của tất cả cổ đ Đại Hằng Thương Quản đều sẽ kh được đảm bảo.”
“Trước khi nghị quyết c bố hiệu lực, cũng xin phiền cô giữ bí mật với Cố Tình, cô tốt nhất đừng dính líu vào, tránh bị khó xử.”
“Nếu cô nhất định báo trước với cô ta, vậy sau này chúng ta sẽ kh còn là bạn bè.”
Tiêu Dương nói xong đến cửa phòng, mở cửa ra, chợt nhớ ra một chuyện, cười cợt nói: “Tổng giám đốc Dương, những tài sản xấu này bán thì cứ bán, Đại Hằng Thương Quản của các cô ít nhất còn thể thở phào nhẹ nhõm một chút. Còn về việc bán cho ai... nếu là cô, nhất định sẽ giả vờ kh biết gì.”
Dương Nhã Vân bàn tay trái đang bu thõng của Tiêu Dương, chợt hiểu ra ều gì đó, suốt cả ngày hôm nay bàn tay trái của Tiêu Dương dường như kh linh hoạt lắm, dù là đánh mạt chược hay n tin đều dùng một tay.
Dương Nhã Vân chằm chằm vào chỗ Tiêu Dương vừa ngồi thất thần, lòng bàn tay nắm chặt chiếc khăn Tiêu Dương đưa cho . Sau một lúc lâu, Dương Nhã Vân hạ quyết tâm, l ện thoại ra, lật d bạ tìm số ện thoại của thư ký hội đồng quản trị.
“Th báo xuống, sau khi hết kỳ nghỉ, lập tức sắp xếp triệu tập hội đồng quản trị lâm thời.”
Tiêu Dương bước ra khỏi sảnh khách sạn, nhẹ nhàng thở ra một hơi, vươn vai, lập tức cảm th sảng khoái tinh thần.
Tiêu Dương biết, Dương Nhã Vân nhất định sẽ đồng ý bán những tài sản đó, cô là một phụ nữ xinh đẹp đầu óc, một phụ nữ xinh đẹp vừa n.g.ự.c vừa não sẽ biết cách tìm lợi tránh hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-410.html.]
l chiếc ện thoại bị vỡ màn hình ra, gọi cho Hà Mỹ Na: “Cô đến chưa?”
Vừa nhấc máy, Hà Mỹ Na đã mắng sa sả: “Tiêu Dương! thật sự bị thần kinh! Gọi ra biển giữa mùa đ! bây giờ đang ở đâu! Bà đây đã đợi cả buổi sáng !”
Tiêu Dương cười ha hả: “ cho cô ngắm biển đó! Kh lãng mạn ?”
Hà Mỹ Na tức ên: “ muốn ngắm biển thì ra cảng Victoria mà ngắm, cần chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này để ngắm ? rốt cuộc đang ở đâu?”
Tiêu Dương chặn một chiếc taxi: “ vừa xuống đường cao tốc! Sắp đến !”
Hơn một tiếng rưỡi sau, Tiêu Dương vừa mở cửa xe, còn chưa kịp xuống, Hà Mỹ Na đã lao tới bóp cổ Tiêu Dương:
“Tiêu Dương à Tiêu Dương! Đây là cái nói ‘vừa xuống đường cao tốc’ đ hả! Đường cao tốc của khác với đường cao tốc của khác à!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương ho khan hai tiếng, vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Hà Mỹ Na: “ sai ! sai ! Tài xế lạc đường mà! Thật sự kh trách được!”
Tài xế đã đút túi m trăm tệ Tiêu Dương đưa, vô cùng hợp tác diễn kịch, Hà Mỹ Na xinh đẹp, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ Tiêu Dương: “Đúng vậy! lần đầu tiên đến đây! Thật sự kh quen đường sá! Là lỗi của , đúng là lỗi của !”
--- Chương 248: Một mũi tên trúng hai đích ---
Cảng Đại Loan Ngạc Thành là một cảng nhỏ, lượng hàng hóa kh lớn, chỉ một bến thể neo đậu tàu chở hàng rời trên 200.000 tấn, phần lớn chỉ thể neo đậu tàu chở hàng tổng hợp khoảng 10.000 tấn.
Hai dạo qu bên ngoài cảng một vòng.
Tiêu Dương l t.h.u.ố.c lá từ trong túi ra, định l bật lửa châm, Hà Mỹ Na th bàn tay trái của Tiêu Dương kh dùng được lực, tò mò hỏi: “Tay vậy?”
Tiêu Dương ngậm thuốc lá, châm thuốc bằng một tay, nhàn nhạt nói: “Đánh nhau với khác.”
Hà Mỹ Na giật t.h.u.ố.c lá trong miệng Tiêu Dương ra, nắm l tay trái của , lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì.”
Kế hoạch của vẫn cần Hà Mỹ Na giúp đỡ, Tiêu Dương liền kể lại đầu đuôi sự việc một cách chi tiết.
Hà Mỹ Na nghe xong lời Tiêu Dương, lập tức nổi trận lôi đình, phẫn nộ nói: “Thật là động trời! Thật vô lý, nội địa đúng là kh vương pháp gì cả!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.