Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 42:
“Thôi được , được , hôm nay con sẽ tìm thẩm định giá.”
Hoàng Hi Dung lái xe đến vài cửa hàng xe cũ, cửa hàng đầu tiên ra giá tám mươi nghìn tệ, cô vui.
Chiếc xe này cô mua cũng là xe cũ, chỉ hơn tám mươi nghìn tệ, đã chạy hơn một năm , bây giờ vẫn bán được tám mươi nghìn tệ.
Chiếc xe này lại giữ giá đến vậy ?
Nhưng tình hình nh chóng trở nên bất thường, cửa hàng thứ hai, thứ ba, thứ tư đều khăng khăng giá tám mươi nghìn tệ, kh chịu thêm một xu nào.
Ai cũng là làm ăn cả, dù là mỹ nữ xinh đẹp đến m thì cũng đặt lợi ích lên hàng đầu chứ.
Hơn nữa, nhóc kia rõ ràng là đang bỏ tiền ra để làm vui lòng nữ thần, cần gì đắc tội với "kim chủ" chứ.
Chạy đến cửa hàng thứ năm thì Hoàng Hi Dung đành bỏ cuộc.
Tám mươi nghìn thì tám mươi nghìn vậy, cô vẫn còn hơn bốn mươi nghìn tệ tiền vay chưa trả hết, tức là chỉ nhận được chưa đến bốn mươi nghìn tệ.
Thủ tục xong xuôi đã gần bốn giờ chiều, Hoàng Hi Dung cầm tiền mặt ngân hàng chuyển khoản cho trai cô.
“Mỹ nữ! muốn đưa cô một đoạn kh?”
Một giọng nói trêu chọc từ bên cạnh truyền đến.
Chuyện này Hoàng Hi Dung đã gặp nhiều lần , cô cúi đầu kh để ý.
“Cô giáo Hoàng, cô thể để ý đến một chút kh?”
Tiêu Dương lái chiếc POLO với tốc độ rùa bò theo sát bên Hoàng Hi Dung, cô giáo Hoàng này cũng quá lạnh lùng .
Hoàng Hi Dung lúc này mới ngẩng đầu lên th là Tiêu Dương.
Tiêu Dương đeo kính râm, nở nụ cười trêu chọc, hàm răng trắng đều tr đẹp.
Hoàng Hi Dung chỉ th cửa xe quen thuộc, kỹ lại, đây chẳng là xe của ? Thậm chí biển số cũng chưa đổi!
“!....Cái xe này???”
Tiêu Dương nhẹ nhàng vỗ vô lăng, cười nhạt:
“Đúng vậy, vừa mua đ chứ! Hôm nay đến xem xe, th biển số này quen quá, đúng lúc lại thích kiểu xe nhỏ gọn như thế này, dễ ều khiển, mã lực lại mạnh, mê mẩn kh rời. Quyết đoán ‘chốt’ luôn! Trả tiền mặt hết! Kh áp lực!”
Th Hoàng Hi Dung vẫn cặm cụi bộ, Tiêu Dương dừng xe, mở cửa đuổi theo:
“Hi Dung! Em đâu vậy, đưa em .”
Hoàng Hi Dung hất tay Tiêu Dương ra, giận dữ nói:
“ đâu quản được ? Kh cần đưa, tự được.”
Tiêu Dương sờ mũi, đứng tại chỗ cười khổ, chuyện gì thế này?
mua xe phạm pháp à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-42.html.]
Hoàng Hi Dung kh kẻ ngốc.
Hôm nay tất cả các cửa hàng đều đồng th ra giá tám mươi nghìn tệ, thậm chí kh thèm bàn chuyện mặc cả, cộng thêm việc Tiêu Dương vừa lái chiếc xe của cô đến, cô lập tức hiểu ra đây là màn kịch do Tiêu Dương sắp đặt.
Cô kh muốn bị học sinh của khinh thường, dù cho đó là Tiêu Dương – đã từng cứu cô.
Tiêu Dương quay lại xe, vẫn chưa hiểu ra, hình như "vuốt mặt kh nể mũi" ?
chẳng là Tái Gia Cát (Gia Cát Lượng tái thế) ?
Tự mãn, đắc ý, đến cả cảnh sát Chu cũng kh xứng được nhắc tên cùng , tình hình đột nhiên lại thay đổi chóng mặt thế này?
Lòng phụ nữ thật khó hiểu!
thế, tim mệt mỏi quá.
Tiêu Dương muốn lên Zhihu (một diễn đàn hỏi đáp) để đưa ra câu hỏi mang tính chất "khắc cốt ghi tâm":
“Tại lại như vậy?”
Cảm ơn vì đã mời. đang ở Mỹ, vừa xuống máy bay.
Đối với câu hỏi của chủ đề, thể phân tích từ ba khía cạnh, lần lượt là giá trị cảm xúc, nhu cầu vật chất,
cũng như theo đuổi về mặt tinh thần......
Thôi bỏ .
Kh nghĩ ra thì thôi kh nghĩ nữa, sự nghiệp là sinh mệnh thứ hai của đàn , cứ lo sự nghiệp kiếm tiền đã, phụ nữ xếp cuối cùng.
Tiêu Dương lái chiếc POLO quay về văn phòng, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào c việc, kh còn bận tâm đến những xáo động trần tục nữa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hôm nay quay về trường để báo cáo trường đại học và chuyên ngành đã chọn, Tiêu Dương chọn chuyên ngành Tài chính của Đại học Bằng Thành.
Biết chắc c sẽ được nhận, sau khi đăng ký xong liền đứng đợi Hạ Tiểu Ba và Từ Dương ở cửa phòng máy tính.
Hạ Tiểu Ba đến bên Tiêu Dương, th Đổng Hạo với vẻ mặt khinh thường:
“Thường ngày tiền quỹ lớp ra vào đã kh rõ ràng, hôm họp lớp tên khốn này thu nhiều tiền thế mà nói với bố là kh còn bao nhiêu. Nếu kh giáo viên trong lớp, bố đã muốn đánh nó một trận .”
Tiêu Dương cười nhạt: “Thôi bỏ , chút tiền đó cũng chẳng làm giàu được.”
Hạ Tiểu Ba tức giận nói: “Đó là chuyện tiền bạc ? Đó là nhân phẩm! Thường ngày cứ ôm đùi lão Chu mà vênh váo, cứ dăm ba bữa lại lôi tụi lên phòng lão Chu để dạy dỗ. Thằng cha này tệ hết chỗ nói!”
“Kh được, lát nữa chặn nó ở cổng trường, bắt nó nhả tiền ra.”
Tiêu Dương lắc đầu cười khổ.
Từ Dương bước ra khỏi phòng máy tính, th hai thì hỏi: “Hai đăng ký trường nào vậy?”
Hạ Tiểu Ba cạn lời: “Còn trường nào nữa, Học viện Ngạc Thành chứ. chẳng cũng vậy .”
Từ Dương cười hỏi Tiêu Dương: “ thì ? Đại học Bằng Thành à?”
Tiêu Dương cười gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.