Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 457:
Tiêu Dương một lượt, quả nhiên, trong thang máy kh còn da thật nữa, tr giống như thang máy sang trọng trong khách sạn.
"Tòa nhà này của chúng còn một vấn đề là, những căn mới mở bán đều là căn hộ siêu lớn một thang máy một hộ, thang máy riêng hộ riêng. Còn tòa nhà này của chúng là ba thang máy hai hộ. Nhưng cứ yên tâm, ngoài hai chủ hộ này thể lên tầng của , những khác kh thể lên được."
Dương Nhã Vân nói xong, cửa thang máy mở ra, hai cùng bước ra.
Hai căn nhà, một căn bên trái, một căn bên , cửa chính giống hệt nhau. Khu vực c cộng cũng được trang trí y hệt tòa nhà mới mở bán. Hiện tại, sự khác biệt chỉ nằm ở việc thang máy được bọc da thật hay kh.
Da thật.
Dương Nhã Vân dẫn Tiêu Dương về phía bên , đến trước cửa một căn hộ hai cánh cửa, cô đặt ngón tay vào cảm biến vân tay, sau đó cửa lớn mở ra.
"Cánh cửa chống đạn này đến từ thương hiệu Dierre của Ý, riêng cánh cửa này đã giá tám trăm nghìn tệ, ngay cả b.o.m cũng kh phá được."
Tiêu Dương cười nói: "Bom thì kh sợ, nhưng một thắc mắc là tại vân tay của cô lại thể mở cánh cửa này?"
Dương Nhã Vân chút ngượng ngùng: "Căn hộ này đứng tên ."
Tiêu Dương nghi ngờ đứng ở cửa: "À? Cô kh nói căn hộ này trống ?"
Dương Nhã Vân giải thích: "Đúng là trống thật, kh muốn những hàng xóm kỳ cục kh đâu vào đâu, nên đã mua luôn cả căn này."
Tiêu Dương mỉm cười: "Nghe cô nói vậy, xem ra vẫn còn bình thường, kh đến nỗi kỳ cục."
Dương Nhã Vân kh thích ở những căn nhà quá lớn. Ngoài việc thỉnh thoảng ăn ở Thịnh Loan C Quán, cô thường kh đến biệt thự đó, cảm th nhà quá rộng sẽ kh hơi . Sở dĩ cô chuyển đến đây là vì trước đây cô ở căn hộ lớn một tầng hai hộ, nhưng hàng xóm nam cùng tầng luôn đủ mọi lý do để qu rầy.
Nào là hôm nay mang đặc sản từ quê lên, tặng một ít cho hàng xóm. Nào là hôm nay nấu ăn hết xì dầu, sang mượn một ít.
Cô bình thường còn chẳng nấu ăn, làm gì xì dầu mà cho mượn.
Dương Nhã Vân thực sự chán ghét, dứt khoát chuyển đến Lam Loan Nhất Hào, thậm chí mua luôn cả căn đối diện để được sự yên tĩnh.
Tiêu Dương bước vào căn hộ này, th phong cách trang trí là kiểu hiện đại nhẹ nhàng sang trọng, hợp gu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-457.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Trang trí của tòa nhà này tốt hơn so với những căn mới mở bán. Bên kia thì rập khuôn, chỉ nổi bật ở sự đắt đỏ, kh chút linh hồn nào."
"Nhưng tại căn nhà này lại kh đồ đạc và thiết bị gia dụng?"
Dương Nhã Vân phía sau Tiêu Dương nói: "Tòa nhà này đều được bán thô. Lúc đó định đón bố sang ở, để tự chọn một trong hai căn. cũng vì muốn tiện lợi nên đã trang trí cả hai căn cùng một lúc, phong cách hoàn toàn giống nhau. Nhưng bố vẫn thích sống ở Kinh Thành, nên căn này bị bỏ trống, cũng kh mua đồ đạc và thiết bị gia dụng."
Tiêu Dương hiểu ra. dạo một vòng, căn hộ này năm phòng, tầm tuyệt đẹp, giống như tòa nhà mới mở bán, đều thể ra biển, khiến tâm trạng vô cùng sảng khoái.
"Cô Dương, tiện kh nếu ghé thăm nhà cô, để xem đồ đạc và thiết bị gia dụng bài trí lên sẽ cảm giác như thế nào."
"Ở đây trống trải quá, ngay cả một chiếc giường cũng kh , dường như khó hình dung cảm giác sống ở đây sẽ ra ."
Dương Nhã Vân sảng khoái: "Kh vấn đề gì, nệm bên nhà là Hästens, đặt làm riêng, cực kỳ thoải mái, nhất định trịnh trọng giới thiệu cho ."
--- Chương 273: Mật mã ---
Đôi mắt Dương Nhã Vân trong veo như nước, thể hút hồn khác, bộ móng tay sơn màu sặc sỡ cho th nội tâm cô vẫn tràn đầy kỳ vọng lãng mạn. Tiêu Dương đến giờ vẫn nhớ cảm giác chấn động khi lần đầu tiên th Dương Nhã Vân. Hôm nay được may mắn chiêm ngưỡng chiếc nệm cô nằm mỗi ngày, cũng kh là một ều tồi tệ.
"Được thôi, vậy thì sẽ mục sở thị chiếc nệm trị giá hàng triệu tệ trong truyền thuyết."
"Để xem độ đàn hồi của chiếc nệm đó xứng đáng với cái giá hàng triệu tệ hay kh."
Dương Nhã Vân dẫn Tiêu Dương từ trong nhà ra, đến cửa căn hộ bên trái của . Hệ thống khóa vân tay giống hệt căn bên cạnh, báo lỗi nhập vân tay. Cô thử lại một lần nữa, kết quả vẫn tương tự.
"Khóa vân tay màn hình ện trở này đôi khi đúng là vấn đề. Nhưng vẫn thể mở bằng mật khẩu."
Dương Nhã Vân nói xong, dùng ngón tay nhập mật khẩu. Vô tình, Tiêu Dương đứng phía sau th. Ôi trời, mật khẩu này lại giống với mật khẩu thường dùng.
Đơn giản, dễ nhớ.
Mật khẩu được nhập, một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa chống đạn giống hệt căn bên được mở ra.
Tiêu Dương theo Dương Nhã Vân vào trong nhà. Quả nhiên, nội thất trang trí y hệt căn bên cạnh, chỉ là thêm nhiều đồ trang trí mềm, đồ đạc và thiết bị gia dụng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.