Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 463:
Sau bữa ăn, chuyên trách mang hợp đồng đến phòng riêng của nhà hàng, Tiêu Dương và Dương Nhã Vân ký xong hợp đồng, Dương Nhã Vân vội vàng ra sân bay.
Trên đường, ba chiếc Audi lao nh trên đường đến sân bay.
Tiêu Dương và Dương Nhã Vân cùng chung một chiếc xe.
Dương Nhã Vân vừa ra ngoài th Tiêu Dương dẫn theo bốn vệ sĩ, cô lập tức hiểu rằng lần này ta và nhà họ Cố chắc c là kh đội trời chung, kh biết rốt cuộc là thù oán gì, mà lại khiến Tiêu Dương hận nhà họ Cố đến mức ra ngoài cũng dẫn theo vệ sĩ.
Xe đến sân bay Bằng Thành.
Hành lý của Dương Nhã Vân kh nhiều, Tiêu Dương giúp cô xách vali nhỏ, theo Dương Nhã Vân làm thủ tục, tiễn cô đến tận cổng kiểm tra an ninh:
“Chị Nhã Vân, trên đường chú ý an toàn, đến nơi thì gửi cho em một tin n.”
Dương Nhã Vân quay nhẹ nhàng dang rộng hai tay: “Tiêu Dương, dù nữa, chuyện lần này cảm ơn em.”
Tiêu Dương khẽ tiến lại gần, kh thực sự tiếp xúc, lịch sự ôm hờ Dương Nhã Vân: “Chị Nhã Vân, nên nói cảm ơn là em mới , ân tình này Tiêu Dương em đã ghi nhớ.”
Dương Nhã Vân khẽ nói: “Gia đình họ Tôn hợp tác với Tập đoàn Đại Hằng, liên quan đến nhà họ Cố. Hiện tại chỉ thể nói với em b nhiêu thôi.”
Tiêu Dương trong lòng chấn động, nhất thời kh biết nói gì.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đợi đến khi Dương Nhã Vân vào sân bay khuất bóng, Tiêu Dương mới quay rời .
Tiêu Dương theo bóng Dương Nhã Vân khuất dạng, vừa quay được chưa đầy hai bước, ện thoại trong túi quần reo lên, cuộc gọi đến, là Tôn Vân Vân.
Kể từ khi hai xảy ra chút xích mích vào dịp Tết Nguyên Đán, Tiêu Dương và Tôn Vân Vân đã một thời gian dài kh liên lạc.
Điện thoại được kết nối.
Tôn Vân Vân ở đầu dây bên kia giọng ệu bình thản: “Tiêu Dương, đến sân bay làm gì?”
Tiêu Dương qu, th Tôn Vân Vân ở cách đó kh xa đang mặc một bộ đồ trượt tuyết Dior màu trắng, trên lưng còn đeo một chiếc ba lô trượt tuyết dài logo Dior.
Cô gái này vẫn thật phóng khoáng, kh biết vừa trượt tuyết ở đâu về.
“Cô nói chuyện cũng thú vị nhỉ, sân bay là nhà cô chắc? kh được đến à?”
Tôn Vân Vân cúp ện thoại, đeo chiếc ba lô trượt tuyết dài về phía Tiêu Dương, trên môi nở một nụ cười nửa chế giễu nửa kh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-463.html.]
“Tiêu Dương, là tán tỉnh tiếp viên hàng kh, nên đến sân bay để ‘săn’ kh?”
“Tôn Vân Vân, chơi vị trí nào thì cũng là dẫn đầu thôi. Nếu cô đang tâm trạng kh tốt thì tìm khác mà xả, đừng gây sự với , tránh để mai cô lại xin lỗi.”
Tiêu Dương đáp trả gay gắt xong quay định bỏ , lười đôi co với Tôn Vân Vân, chắc là cô nàng đang ‘đến tháng’ nên tâm trạng kh tốt.
“Này! đừng vội, đã ngồi máy bay sáu tiếng đồng hồ , lái xe giúp , đưa về nhà.”
Tôn Vân Vân giọng ệu ra lệnh, vẻ mặt hiển nhiên như thể đó là chuyện đương nhiên, một chút cũng kh xem Tiêu Dương là ngoài.
Tiêu Dương bị lời nói của Tôn Vân Vân chọc cười: “Tôn Vân Vân, chúng ta chắc đã m tháng kh gặp nhỉ. Vừa gặp mặt cô đã bắt làm tài xế cho cô, cô th hợp lý kh?”
“Hợp lý! Đúng lúc chuyện muốn nói với . liên quan đến đại mỹ nhân Tần của đ, nếu kh quan tâm chuyện của cô , vậy thì bây giờ cứ .”
Tiêu Dương lập tức dừng lại
bước chân.
Chuyện của Tần Mộng Nghiên kh thể kh quan tâm.
Đánh rắn đánh vào bảy tấc, Tôn Vân Vân rõ ràng hiểu được đạo lý này, lập tức nắm thóp được Tiêu Dương.
Cô nàng Tần Mộng Nghiên đó quả nhiên là ểm yếu của ta.
“Hây! biết ngay và cô nàng đó gian tình mà! Này! Xách túi giúp !”
Tôn Vân Vân ném chiếc ba lô trượt tuyết Dior đang đeo trên cho Tiêu Dương.
Tiêu Dương bị nắm thóp, vẻ mặt bất lực, đeo túi lên, gọi ện cho vệ sĩ, theo Tôn Vân Vân đến bãi đậu xe sân bay, th chiếc McLaren của Tôn Vân Vân đậu ở một chỗ.
Chiếc McLaren đó kh biết đã đậu bao lâu, lớp sơn bóng loáng ban đầu đã bám một lớp bụi dày.
Nghĩ lại hồi đó vì tiết kiệm tiền, đến cả xe cũng kh dám đậu ở sân bay, rõ ràng Tôn Vân Vân kh hề ý thức tiết kiệm tiền.
Tiêu Dương lái chiếc McLaren đến trạm thu phí ra, th phí đậu xe cao ngất ngưởng hai nghìn sáu trăm tệ kh khỏi tặc lưỡi, phí đậu xe này còn bằng lương một tháng của một nhân viên phục vụ, kh biết đã đậu bao lâu .
Tôn Vân Vân l một xấp tiền mặt từ hộp đựng đồ trên tay vịn ra, trả phí, Tiêu Dương sang Tôn Vân Vân ở ghế phụ lái:
“Nhà cô ở đâu?”
Tôn Vân Vân uể oải: “Kh về nhà, đói c.h.ế.t , đến trung tâm thương mại Nghi Thành ăn cơm trước đã.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.