Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 498:
Dì giúp việc đưa rau, Tiêu Dương nói lời ngon ngọt nhờ dì báo tin cho , nhưng chưa đầy hai phút đã bị Cố Tình kéo vào phòng gym, lại bị cô “tập thể dục” một trận tơi bời.
Tiêu Dương hiểu ra, dì giúp việc này là của Cố Tình, từ đó trở kh còn tỏ ra niềm nở với dì nữa.
Kh cùng phe, nửa câu cũng kh hợp.
Mang laptop Apple của Cố Tình vào bếp, Tiêu Dương đối chiếu với c thức trên mạng, lần lượt chuẩn bị nguyên liệu.
Cố Tình vắt chéo chân, mỉm cười Tiêu Dương bận rộn, trong lòng lại vô cùng lo lắng, tính ra đã bốn ngày trôi qua, bây giờ cô mới nhớ ra m ngày nay chưa uống thuốc tránh thai.
Lỡ như mang thai thì làm .
Cái tên này!
Lần nào cũng kh chịu dùng thứ đó!
Mỗi đều sự kiên trì của riêng , đối với việc "tập luyện" cùng yêu nghiệt như Cố Tình, lần nào hay lần đó, Tiêu Dương kiên quyết kh dùng "thứ đó".
Phật nhảy tường còn tên gọi là Phúc Thọ Toàn, là một món ăn đặc sản nổi tiếng của tỉnh Phúc Kiến, thuộc hệ thống ẩm thực Mân. Tương truyền, món ăn này được nghiên cứu và phát triển bởi Trịnh Xuân Phát, chủ nhà hàng Tụ Xuân Viên, vào thời Đạo Quang nhà Th. Lại theo lời Phí Hiếu Th ghi chép, phát minh ra món ăn này là một nhóm ăn mày.
Phật nhảy tường thường chọn bào ngư, hải sâm, môi cá, cao da bò Tây Tạng, nấm mỡ, gân heo, nấm hương, mực ống, sò ệp khô, trứng cút... hội tụ lại với nhau, thêm nước dùng hầm và rượu lâu năm, ninh nhỏ lửa từ từ mà thành.
Khi thành phẩm, món ăn mềm mại, thơm ngậy mùi thịt, nhưng lại kh ng, hương vị chồng chất.
Đúng như câu “Vò mở hương thơm bay khắp bốn bề, Phật ngửi bỏ thiền nhảy tường đến.”
Món ăn này cầu kỳ, kh một chút kỹ năng nhất định thì kh thể làm ngon được, Tiêu Dương làm theo y hệt, nhưng món ăn ra lò kh được như ý, cộng thêm thời gian nấu chưa đủ, thành phẩm tr giống như một món thập cẩm Đ Bắc.
Tuy nhiên, Cố Tình một chút cũng kh chê, cầm bát nhỏ tinh xảo ăn ngon lành.
“Chiếc R8 đó tự lái, hay là định để cho con bé Châu Dĩnh lái?”
Đũa trên tay Tiêu Dương run lên bần bật, suýt chút nữa thì rơi xuống, hai ngày nay mới biết Cố Tình này đúng là phiên bản của chính , tính chiếm hữu đặc biệt mạnh. Kh biết cô ta đã ều tra ra chuyện của Châu Dĩnh bằng cách nào, ép chia tay.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tổng giám đốc Tiêu là thế nào chứ, thể co thể duỗi, ở dưới mái hiên nhà ta, lúc đang làm chuyện , chuyện gì cũng thể đồng ý.
“Tất nhiên là tự lái. thích xe thể thao hiệu suất cao nhất.”
“Vậy ? biết trước đây lái xe địa hình? À , chiếc xe trước đây của đâu?”
“Bán !”
Cố Tình Tiêu Dương với ánh mắt thấu hiểu mọi chuyện, kh nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-498.html.]
Tên này rõ ràng kh nói thật, tài lực của Tiêu Dương thế nào Cố Tình rõ, chưa đến mức bán xe.
Trong lòng Tiêu Dương thắt lại, lo lắng Cố Tình sớm muộn gì cũng ều tra ra Tần Mộng Nghiên, vội vàng lái sang chuyện khác: “, định nhường chiếc xe đó cho à?”
Cố Tình cười nhẹ một tiếng: “Cũng kh là kh thể nhường,
dù cũng đã cho luật sư rút đơn kiện , cả Hoa cũng vừa chuyển tiền qua , một chiếc xe thôi mà.”
“Nhưng làm biết nhất định sẽ thả ?”
Tiêu Dương thầm than: phụ nữ này trên giường dưới giường hai bộ mặt, đúng là một con quỷ.
Ăn xong. Tiêu Dương rửa bát.
“Hoạt động kinh ển” kéo dài kh ngừng nghỉ.
Kéo dài cho đến khi trời tối.
Tiêu Dương lau mồ hôi, lật xuống giường, l một hộp t.h.u.ố.c lá nữ từ bàn bên cạnh, đến cửa sổ, châm một ếu thuốc "sau cuộc yêu".
Đúng như ta thường nói, đằng sau mỗi phụ nữ khiến ta mê đắm đều một đàn chăm chỉ cống hiến, chuyện này ngày nào cũng làm, cũng thành quen thôi.
Cố Tình ăn quen mùi, càng ngày càng cảm th chuyện này khá thú vị, ngoại trừ một số hành vi kiên quyết kh làm, cô cứ kéo Tiêu Dương kh ngừng nghỉ.
“Sau này đừng hút thuốc nữa. kh thích con gái hút thuốc.”
Cố Tình cười khẩy: “ nói gì vậy, cái tư tưởng đại nam tử chủ nghĩa gì thế, tại đàn làm được thì phụ nữ kh làm được.”
Vừa nãy trên giường còn là chủ, xuống giường lập tức kh còn địa vị, Tiêu Dương ngượng ngùng nói: “Vậy thì cô thể hút ít một chút mà.”
Cố Tình giọng ệu dịu hơn: “ từng th hút thuốc bao giờ chưa?”
Tiêu Dương cầm hộp thuốc: “Vậy nhà cô để m cây, là cho ai?”
Cố Tình hiếm khi chút ngại ngùng: “Tiêu Dương, lần sau tìm th đồ trong nhà, kiểm tra hạn sử dụng .”
Động tác của Tiêu Dương cứng đờ.
“Thuốc lá nào hạn sử dụng để mà xem!”
Cố Tình quấn chăn bước xuống giường, l ếu thuốc đã hết hạn từ miệng Tiêu Dương, ném vào gạt tàn dập tắt.
“Đừng hút nữa, ngày mai bảo chị U mua hai cây khác cho . Chúng ta xuống lầu xem phim.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.