Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 551:

Chương trước Chương sau

Tần Mộng Nghiên ngồi trước bàn trang ểm, lật xem cẩm nang du lịch Vũ Đô, mặc kệ Tiêu Dương cầm mái tóc của mà vuốt ve. Tiêu Dương giống như một nhà tạo mẫu tóc ở tiệm cắt tóc, vuốt ve mái tóc của Tần Mộng Nghiên, cầm máy s lên, ra vẻ chuyên nghiệp s tóc cho cô.

Thật sự kh hiểu nổi, rõ ràng cô tự s cũng được, tại cứ bắt s tóc cho cô chứ? Tiêu Dương Tần Mộng Nghiên trong gương, kh cười tr cô đặc biệt lạnh lùng, trong lòng thắc mắc.

“Tiêu Dương, lát nữa chúng ta ăn lẩu, em th quán lẩu này ngon.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tần Mộng Nghiên chỉ vào hình ảnh giới thiệu quán lẩu trong cẩm nang du lịch, tỏ vẻ thèm thuồng. Tiêu Dương dứt khoát tắt máy s, bất lực nói: “Em muốn ăn lẩu thì gội đầu làm gì, lát nữa về chẳng lại gội đầu lần nữa ?”

Tần Mộng Nghiên giọng ệu bình thản, đương nhiên đến mức đáng ngạc nhiên: “Sau khi về, gội cho em là được.”

--- Chương 326. Ghép bàn ---

Tiêu Dương cùng Tần Mộng Nghiên theo chỉ dẫn của bản đồ, kh lái xe, hai bộ trên đường phố Vũ Đô, tìm kiếm quán lẩu đó. Tiêu Dương xem như đã hiểu rõ, cô nàng này coi như hầu, chiếc túi Hermes mà tặng cô giờ đang đeo trên cổ .

“Tiêu Dương, nh lên , kh sớm, lát nữa xếp hàng đ!”

“Tiểu thư, trên đường này bao nhiêu quán lẩu, tìm đại một quán kh được ? Cần gì nhất định đến quán đó?”

“Kh chịu đâu, kh chịu đâu mà, em th trên cẩm nang nói quán này là chính gốc nhất, đến quán này thôi, nh lên nh lên.”

Tần Mộng Nghiên kéo Tiêu Dương , cuối cùng dứt khoát nắm l tay Tiêu Dương, hai tay trong tay, bước nh về phía trước. Ba vệ sĩ lặng lẽ bước nh theo sau.

Sau khi Tiêu Dương sống lại, thế giới hiện tại bằng con mắt của tương lai, đến đâu cũng thể phát hiện ra cơ hội kinh do. Giống như những quán lẩu Vũ Đô khắp phố, bây giờ chỉ cần tìm vài ngôi lưu lượng, hợp tác với nhau, thêm các kênh truyền th mạng xã hội, tha hồ "cắt rau hẹ" hai đợt, hốt bạc đầy túi.

Đúng là tấn c bằng ưu thế vượt trội mà.

Những sống lại mà vẫn kh kiếm được tiền, hoặc vẫn vất vả cắm đầu kiếm tiền thì cứ c.h.ế.t thêm lần nữa ! Đừng sống lại nữa, hãy đầu thai vào một gia đình tốt hơn !

Thiên Bổng Lẩu Quán là một quán lẩu nằm trong khu dân cư địa phương ở Vũ Đô. Thế nào là lẩu khu dân cư, đúng như tên gọi, nó nằm trong khu dân cư. Điều này vẫn chưa là gì, còn lẩu hầm trú ẩn, lẩu trên đỉnh núi, các loại lẩu đặc trưng của Vũ Đô.

Hai đến khu chung cư mà tạp chí cẩm nang đã nói, vòng vèo mãi, cuối cùng cũng th ảnh của Thiên Bổng Lẩu Quán ở một góc dưới khu chung cư, Tần Mộng Nghiên hưng phấn nhảy cẫng lên.

“A! Tìm th ! Tìm th !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-551.html.]

“Á! sớm vậy mà đã xếp hàng dài thế này!”

Tiêu Dương theo hướng tay Tần Mộng Nghiên chỉ, quả nhiên, trước cửa quán lẩu xếp hàng dài dằng dặc, mọi đều ngồi trên ghế nhựa bên ngoài, cầm tờ phiếu xếp hàng do quán lẩu phát, nhàm chán chờ đến lượt gọi số.

Tần Mộng Nghiên lay cánh tay Tiêu Dương: “Đi thôi, chúng ta xếp hàng!”

Da đầu Tiêu Dương tê dại, hàng dài như vậy, nếu cứ đứng xếp hàng ngốc nghếch thì đợi đến bao giờ? Đừng ăn tối nữa, chuyển sang ăn đêm ! Vốn dĩ muốn để vệ sĩ xếp hàng, còn kéo Tần Mộng Nghiên chỗ khác dạo chơi, nhưng cảm th bụng đang kêu réo, Tiêu Dương đảo mắt, nảy ra một ý tưởng.

“Kh cần xếp hàng, em đợi một chút, lát nữa là thể ăn được.”

Tần Mộng Nghiên lo lắng Tiêu Dương lại gây gổ, vội kéo lại: “Đừng gây gổ bên ngoài, chúng ta cứ xếp hàng là được .”

Tiêu Dương cười cười: “Em coi là Lý Quỳ hay Trương Phi vậy, ra ngoài luôn dùng đầu óc chứ kh động tay, chỉ vì em là hồng nhan họa thủy thì mới ra tay đánh nhau thôi.”

Tần Mộng Nghiên ngẩn ra, suy nghĩ một lúc, hình như đúng là như vậy.

thật sự là hồng nhan họa thủy ?!

Tần Mộng Nghiên hoàn hồn, phát hiện Tiêu Dương đã biến mất, một trong số vệ sĩ cũng kh th đâu, bên

cạnh chỉ còn hai theo .

Tiêu Dương đến cửa quán lẩu, th trước cửa đã bày nhiều bàn nhỏ, trên bàn bày đủ loại nguyên liệu, thực khách đang ăn uống vui vẻ. Tiêu Dương ngửi th một mùi bơ trâu nồng nặc, thơm! từ cả khứu giác và thị giác, quán này được cẩm nang giới thiệu cũng khá đáng tin cậy, kh lừa đảo như những quán do các KOL tự truyền th sau này.

“Chào ! đã đặt bàn chưa? Nếu chưa thì l số, lát nữa gọi đến số của thì quay lại.”

Nhân viên quầy lễ tân kh ngẩng đầu, cầm bút bi chuẩn bị viết số cho Tiêu Dương, bảo ra ngoài đợi.

Tiêu Dương bình tĩnh nói: “Bạn đã đến trong đó , kh cần l số, đây này, họ ở ngay đó, vào tìm họ đây.”

Nhân viên vẫy tay, ra hiệu Tiêu Dương vào.

Tiêu Dương cười hì hì, ra hiệu cho vệ sĩ, bảo ta đợi bên ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...