Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 56:
M ngày nay hai đều ngủ cùng nhau, ôm ấp là chuyện bình thường, nhưng Hoàng Hi Dung vẫn ngượng ngùng. Cô chỉ khẽ hôn nhẹ lên má như chuồn chuồn đạp nước.
Tiêu Dương lên chiếc xe buýt Nga Thành, đến nơi xuống xe, chặn một chiếc xe máy vội vã đến trường. Gi báo trúng tuyển đều gửi về trường, sợ gửi về nhà sẽ bị lạc mất, cái thời này ngành chuyển phát nh kh phát triển như sau này.
Chiếc xe máy lao nh, tóc Tiêu Dương bay lất phất trong gió, cảm th đặc biệt ngầu lòi và phong cách. rút ện thoại ra tự chụp một tấm, gửi cho Hoàng Hi Dung.
Gi báo của Hà Tiểu Ba và Từ Dương kh cùng đợt với Tiêu Dương, gi báo của Học viện Nga Thành của họ vài ngày nữa mới đến.
Tiêu Dương đến trường, th Chu Dĩnh đang đợi ở cổng trường. Chu Dĩnh th Tiêu Dương xuống xe máy, mái tóc rối bù khiến cô phá lên cười.
“Gia tộc Tàng Ái?”
“ biết cái quái gì chứ, Gia tộc Tàng Ái của họ mà sánh bằng Sát Mã Đặc của bọn .”
“ là đường, ngọt đến nỗi em buồn.”
“Nếu kh giữ được trái tim , thì đừng nói đa tình.”
Hai lên lầu vào văn phòng, th Chung Mạn Ngọc, Vu Khiết, Lưu Khải ba cũng đang ở đó. Văn phòng của thầy Chu Tường và giáo viên chủ nhiệm Lưu Khải là cùng một phòng, m họ đều đến cùng lúc.
Thầy Chu Tường chỉ vào m : “Thật sự là vậy , các em đã bàn bạc trước kh, đều Đại học Bằng Thành hết à?”
Gì cơ? Đều Đại học Bằng Thành ư?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?!
Tiêu Dương nghe xong đầu óc nổ tung!
Chu Dĩnh thì biết Đại học Bằng Thành, nhưng Chung Mạn Ngọc và Vu Khiết kh là định Hồ Thành (Thượng Hải) ?
Thằng Lưu Khải này rõ ràng là Dương Thành (Quảng Châu) mà!
lại thay đổi hết cả ? Hiệu ứng cánh bướm?!
--- Chương 34 Hiệu ứng cánh bướm? ---
Việc cùng nhau học đại học kh là ều đáng sợ nhất. Tiêu Dương vốn dĩ quen thuộc với thế giới này, chỉ cần kh làm những chuyện quá đáng, mọi thứ sẽ kh thay đổi quỹ đạo vốn .
Việc kiếm tiền với là chuyện dễ như trở bàn tay, cứ mua vài mã cổ phiếu quen thuộc, đầu tư vài đồng Bitcoin, ngồi chờ tăng giá là được.
Cuộc đời căn bản kh cần cố gắng!
Tiền sẽ từ trên trời rơi xuống!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-56.html.]
Kết quả là bây giờ mọi chuyện lại thay đổi!
Điều này còn kinh khủng hơn cả việc Chung Mạn Ngọc vào cùng trường đại học với !
Nếu như....
Ví dụ như, theo quỹ đạo đã định, cổ phiếu của c ty Chim cánh cụt (Tencent) sẽ tăng gấp m trăm, m nghìn lần, nhưng kết quả lại đột nhiên phát hiện ra một c ty Chim cánh cụt hùng mạnh đến thế ở kiếp sau lại thể phá sản trong thế giới này.
Điều này còn kh đáng sợ ?
Nếu cứu được Hoàng Hi Dung, nhưng cuối cùng quỹ đạo cuộc đời cô lại vẫn như kiếp trước, làm đây?
Đã được trùng sinh , lẽ nào vẫn cố gắng gây dựng sự nghiệp ?
Đã được trùng sinh , còn cần cần cù, tận tụy phấn đấu ?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương một chút cũng kh muốn cố gắng, chỉ muốn mỗi ngày lêu lổng như bây giờ, kh lo ăn mặc, tiền tự động sẽ bay tới.
Lòng Tiêu Dương lạnh như hầm băng, tay chân giá buốt, mơ màng nhận l gi báo trúng tuyển mà thầy Chu Tường đưa. Đến cả một lời cảm ơn thầy Chu Tường cũng kh nói.
Tiêu Dương mơ màng, kh biết xử lý thế nào, tại lại như vậy???
Thầy Chu Tường kh để ý, cho rằng Tiêu Dương chỉ là hạnh phúc đến choáng váng, mỉm cười kh nói gì, quay sang Chu Dĩnh nói:
“Thành tích của em hoàn toàn thể vào một trường đại học tốt hơn, lần này em đăng ký quá dè dặt .”
Chu Dĩnh liếc Tiêu Dương một cái, vốn dĩ cô kh muốn học đại học ở nơi quá xa, hơn nữa còn Tiêu Dương......
Hạnh phúc cúi đầu, cô tự nhủ sẽ kh hối hận đâu.
Chung Mạn Ngọc và Vu Khiết cũng lần lượt nhận l gi báo từ tay giáo viên chủ nhiệm Chu Tường, và cảm ơn thầy. Thầy Chu Tường mặt mày rạng rỡ, đã làm trong ngành giáo dục lâu như vậy, học trò thành đạt khắp nơi, đây là khóa học trò tốt nhất mà từng dẫn dắt. Ngoại trừ hai em học cao đẳng chuyên nghiệp, những khác đều đậu đại học chính quy, cảm th vinh dự.
“Thầy hy vọng các em hiểu rằng, đại học kh là ểm cuối, chỉ là ểm khởi đầu, ở đại học hãy học hành chăm chỉ, đừng ham chơi quá đà.”
“Tiêu Dương chính là tấm gương tốt nhất của chúng ta, chỉ cần cố gắng, kh việc gì là kh thể hoàn thành.”
Tiêu Dương bị thầy Chu Tường gọi tên, mới hoàn hồn, nặn ra một biểu cảm còn khó coi hơn cả khóc.
Má ơi.
Thế giới này thay đổi , làm đây, vẫn còn là một đứa bé mà!
Chung Mạn Ngọc Tiêu Dương với vẻ mặt phức tạp, nếu kh vì cô, liệu còn thi đậu Bằng Thành kh?
Tại lại như bị ma xui quỷ ám mà đăng ký vào cùng một trường với ......
Chưa có bình luận nào cho chương này.