Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 687:
U Tài làm như vô tình lướt Hoàng Hi Dung với đôi mắt sáng răng ngà, xinh đẹp động lòng , khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười ẩn ý khó lường: “Cơ hội thì, đương nhiên là cần tự tr giành.”
Vừa th Hoàng Hi Dung, U Tài đã đứng hình, kh thể rời mắt. Lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy, đã gặp vô số mỹ nữ, nhưng một cô gái quyến rũ như Hoàng Hi Dung thì đây là lần đầu tiên ta gặp.
Trương Hà th ánh mắt U Tài dừng lại trên Hoàng Hi Dung, cô chợt hiểu ra, cái lão dê xồm c.h.ế.t tiệt! Kh chỉ muốn tiền, mà còn muốn cả bạn thân của nữa!
Dù làm việc ở đài truyền hình nhiều năm, đối với những quy tắc ngầm mà ai cũng biết trong đài, cô đã th kh ít. Kiếm tiền thì thôi , lại còn muốn cả nữa! Trương Hà và chồng đều là những tự thân vận động lên từ đáy xã hội, khó khăn lắm mới thoát khỏi cảnh cơ cực, trong đời cô ghét nhất là loại này!
Càng nghĩ càng tức giận, ngọn lửa giận bốc cháy ngùn ngụt! Cô thầm hạ quyết tâm, khi về nhất định th qua kênh tin tức của đài truyền hình để c khai tất cả chuyện này, để nhiều bậc phụ hơn thể tránh bị lừa, bớt được một bị lừa là tốt . Trong lòng cô càng nghĩ càng hận bọn này!
Trương Hà lặng lẽ mở chức năng ghi âm trên ện thoại, kh đổi sắc mặt hỏi: “Đạo diễn U, kh rõ ‘cơ hội’ mà ngài nói cụ thể là gì? Xin ngài hãy nói rõ hơn.”
U Tài cười hì hì: “Trương phu nhân, cô nên biết, bộ phim này của chúng đầu tư lớn, mỗi vai diễn đều được chọn lựa kỹ càng. Mỗi bậc phụ muốn được cơ hội này, cơ hội ít, cho cô thì kh thể cho khác. thể cho các cô một cơ hội, bây giờ thì xem các cô thể trả giá được gì.”
Đúng lúc này, Hoàng Hi Dung, vẫn im lặng, lên tiếng: “Đạo diễn U, chi bằng nói thẳng, cần trả giá gì?”
Hà Mẫn cẩn thận hơn U Tài, th ở góc quán cà phê còn những khách hàng khác, cố ý ho khan hai tiếng: “Chị Hà, đừng vội, chuyện này chúng ta thể nói sau, chi bằng nói về chuyện vai diễn trước, đạo diễn U, nói đúng kh?”
“Đúng, đúng, chuyện này kh vội. Thế này , cứ để bé vào đoàn phim trước đã. thể hiện thành ý của , những chuyện khác chúng ta sẽ nói sau.”
U Tài gật đầu, ra hiệu cho Hà Mẫn l hợp đồng ra, chỉ cần ký hợp đồng, sớm muộn gì cũng kh thoát được. Kh cần vội vàng nhất thời.
Hà Mẫn l ra một bản hợp đồng đặt lên bàn. Hoàng Hi Dung cầm ện thoại lên chuẩn bị chụp ảnh, Hà Mẫn vừa định ngăn cản thì U Tài đã kéo Hà Mẫn lại, mỉm cười nói: “Kh đâu, dù ký hợp đồng là chuyện lớn, mang về cho luật sư xem là hợp tình hợp lý thôi, chúng đều là đoàn làm phim chính quy, sẽ kh làm bậy đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-687.html.]
Nội dung hợp đồng đều là hợp đồng chính quy do văn phòng luật sư chính quy soạn thảo, kh sợ mang về cho luật sư xem.
Trương Hà vốn đã mang theo một chiếc máy ảnh kỹ thuật số Canon, ban đầu dùng để chụp ảnh kỷ niệm cho các bé khi quay phim, kh ngờ lúc này lại phát huy tác dụng. Máy ảnh kỹ thuật số độ phân giải cao hơn ện thoại, hiệu ứng chụp ảnh cực tốt. Trương Hà cầm máy ảnh SLR chụp lia lịa.
Trong lòng thầm nghĩ: Lần này mà về kh vạch trần lũ rác rưởi các thì bà đây sẽ từ chức ở đài truyền hình!
Động tác của Trương Hà ngày càng lớn, kh cẩn thận làm rơi chiếc ện thoại đang ghi âm, vừa vặn rơi xuống chân Hà Mẫn. Hà Mẫn cúi đầu màn hình ện thoại trong khoảnh khắc, sắc mặt liền đại biến, cầm ện thoại đưa cho U Tài xem, vẻ mặt vô cùng khó coi:
“Chị Hà, chị làm thế này thì vô vị quá . Chúng mang thành ý đến bàn bạc chuyện tương lai của bọn trẻ, ện thoại chị bật chế độ ghi âm là ý gì?”
Đến nước này, Trương Hà dứt khoát kh giả vờ nữa, lật bài ngửa, cười lạnh: “Các mang thành ý ư? Nói ra kh chê cười c.h.ế.t ? Thay đổi đủ mọi chiêu trò để lừa gạt, nói thật với các , lần này chính là muốn vạch trần lũ cặn bã xã hội các !”
Nói xong còn rút cả thẻ làm việc ra!
“Trả ện thoại cho !”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sắc mặt U Tài trở nên vô cùng khó coi, khóe môi nở nụ cười lạnh: “Thì ra là nửa trong ngành à!”
Trương Hà khinh thường nói: “Bà đây làm trong ngành với loại như cảm th vô cùng xấu hổ, kh thèm làm đồng nghiệp với loại như . yên tâm, về sẽ c khai chuyện hôm nay! Để c chúng phán xét loại cặn bã như !”
Hà Mẫn nh chóng đứng dậy, cầm chiếc ện thoại của Trương Hà vội vã chạy ra ngoài, chắc là gọi cứu viện. U Tài kh vội kh vàng nói: “Ha ha, phán xét ư? Vậy các cũng về được đã.”
Hoàng Hi Dung nhẹ nhàng nắm tay Trương Hà, bình tĩnh nói: “, giữa ban ngày ban mặt, các còn muốn hạn chế tự do cá nhân của chúng à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.