Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 700:
Tiêu Dương não bộ vận hành nh chóng, ngữ khí trấn tĩnh: “Chú Chu, gần đây cháu đang nghiên cứu một kịch bản mới. Cháu nghĩ đến một câu thoại.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Ồ? Nói nghe thử xem.”
“Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao.”
Chu Ái Quốc hứng thú gật đầu, lặp lại: “Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao…” Sau đó thu lại nụ cười: “Vậy đây là lời biện hộ, lý do cháu bịa đặt cho những việc đã làm ?”
Tiêu Dương lập tức bày tỏ: “Chú Chu, ý cháu là cháu năng lực, cháu trách nhiệm. Cháu sẽ kh để Tiểu Dĩnh chịu tổn thương.”
Chu Ái Quốc dường như nghe th một chuyện cười buồn cười: “Tiêu Dương, cháu là th minh, vận khí cũng tốt. kh phủ nhận thành c của cháu, cháu quả thực ở độ tuổi này đã làm được nhiều ều mà những trẻ khác kh làm được. Nhưng…”
Trong lòng Tiêu Dương bỗng dâng lên một dự cảm kh lành.
Quả nhiên, Chu Ái Quốc tiếp tục nói: “Thật ra vài lời kh muốn nói quá rõ ràng. M ngày nay đặc biệt tìm ều tra một phen, kết quả nhận được lại vô cùng thất vọng. Đương nhiên, hy vọng cháu đừng quá để tâm đến ều này. Dù thân làm cha, kh thể trơ mắt con gái chịu tổn thương…”
“Cháu đã lừa dối Tiểu Dĩnh trong chuyện tình cảm, về ểm này, dù thế nào cũng khó mà dung thứ được.”
Tiêu Dương sốt ruột như lửa đốt, vội vàng đứng dậy, muốn tiếp tục bày tỏ lòng trung thành: “Chú Chu, xin chú nghe cháu giải thích…”
Tuy nhiên, Chu Ái Quốc lại giơ tay ra hiệu Tiêu Dương dừng lại, ngăn tiếp tục nói: “Chuyện làm, chẳng m chốc Chu Dĩnh sẽ tự khắc biết thôi.”
Tiêu Dương vội vàng kêu lên: “Chú Chu, kh cần như vậy!”
Giọng ệu của Chu Ái Quốc vô cùng bình tĩnh, thản nhiên đáp lại: “Sẽ ngày, cháu cũng trở thành một cha. Chú tin rằng, với tính cách của cháu, đến lúc đó cháu chắc c sẽ kh bình tĩnh ngồi nói chuyện này với khác như bây giờ đâu.”
Tiêu Dương bỗng chốc im lặng…
Đúng là như vậy… Nếu suy nghĩ từ một góc độ khác, nếu ai đó dám lừa dối con gái , e rằng sẽ kh ngần ngại tìm đó và làm cho tên khốn đó c.h.ế.t kh chỗ chôn! Xẻ ra từng mảnh cũng chưa hả dạ!
Nhưng Tiêu Dương kh cam tâm! Tất cả những gì đã cố gắng, nỗ lực đều là hy vọng một ngày nào đó đủ năng lực để đối mặt với thời khắc này…
Những lời cuối cùng của Chu Ái Quốc đã đè bẹp sự chống cự ngoan cường của Tiêu Dương lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-700.html.]
“Cháu kh cần lên nữa. M chuyện của cháu đều đã nói với cụ . tin bây giờ kh muốn gặp cháu. Cháu .”
--- Chương 419: Rào trước đón sau ---
“Năm học tới, Đại học Bằng Thành suất du học trao đổi, sẽ cho Tiểu Dĩnh sang Mỹ!”
Khi Tiêu Dương nghe Chu Ái Quốc nói ra câu này, khóe miệng kh khỏi khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười chua chát. Nếu đàn đứng trước mặt lúc này kh bất kỳ quan hệ gì với Chu Dĩnh, thì Tiêu Dương tuyệt đối sẽ kh dễ dàng bỏ qua như vậy.
“Cháu hiểu , chú Chu. Sang bên đó học luật biển cũng tốt, lợi cho Tiểu Dĩnh.”
Biết rõ tình hình hiện tại nói gì cũng vô ích, Tiêu Dương vẫn kiên trì nói: “Tuy nhiên cháu đã hẹn với Tiểu Dĩnh , dù thế nào cháu vẫn muốn lên cô một chút. Chú yên tâm, cháu sẽ kh làm Chu kh vui đâu.”
Thái độ của Chu Ái Quốc vẻ lạnh nhạt và bình tĩnh, thản nhiên đáp lại: “Nếu cháu đã quyết vậy, thì lên .”
Khoảnh khắc cánh cửa thang máy từ từ khép lại, Tiêu Dương hít một hơi thật sâu, trong đầu nh chóng lướt qua mọi thủ đoạn mà Chu Ái Quốc thể sử dụng và cách nên đối phó.
Số mệnh đã định như vậy.
Đã đến thì đối mặt.
Trong phòng bệnh VIP yên tĩnh và sang trọng, Chu Hằng Sinh nhắm mắt, nằm yên trên giường bệnh, dường như cả thế giới đều kh liên quan gì đến . Còn ở phòng khách bên ngoài phòng bệnh, Chu Dĩnh một ngồi trên ghế sofa, tay cầm ều khiển, vô định chuyển kênh tivi, ánh mắt lộ vẻ nhàm chán và cô đơn.
Đột nhiên
Khuôn mặt Tiêu Dương với nụ cười hơi bất cần xuất hiện trên cửa kính phòng bệnh, nhẹ nhàng gõ vào cửa kính.
Mắt Chu Dĩnh bỗng sáng bừng lên, gần như muốn nhảy cẫng vì phấn khích. Cô vội vàng đứng dậy, nh chóng về phía cửa phòng, nôn nóng mở cửa, ôm chầm l cổ Tiêu Dương, nũng nịu nói:
“ đến , em còn tưởng ngày mai mới đến chứ!”
Khóe miệng Tiêu Dương khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng: “ đã hứa với em sẽ đến, dù muộn thế nào cũng nhất định sẽ đến. Ông em thế nào ? Ngủ chưa?”
Chu Dĩnh đưa ngón trỏ lên môi, nhẹ nhàng ra hiệu Tiêu Dương nói nhỏ, hạ giọng trả lời: “Ông vừa mới ngủ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.