Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 778:

Chương trước Chương sau

Tiêu Dương khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười pha chút trêu chọc: “Hì hì, em muốn nghe sự thật hay lời nói dối?”

Tần Mộng Nghiên chớp mắt, trầm ngâm một lát nói: “Ừm… Thật ra, trong lòng em đã đoán được sự thật của là gì , nhưng mà, cứ nói dối em trước .”

Tiêu Dương tâm lĩnh thần hội gật đầu, nghiêm túc trả lời: “Chưa từng.”

Nghe được câu trả lời này, Tần Mộng Nghiên kh khỏi bật cười khúc khích: “He he, vậy em là đầu tiên ?”

Tiêu Dương vội vàng đáp lời: “Đúng

vậy, hơn nữa kh chỉ là đầu tiên, mà còn là cuối cùng!”

Tuy nhiên, Tần Mộng Nghiên bĩu môi, vẻ mặt đầy vẻ kh tin: “Ôi chao, Tiêu Dương, chúng ta đang diễn kịch mà, thì diễn cho trọn vẹn chứ. Nhưng lời này từ miệng nói ra, chẳng chút đáng tin nào vậy?”

Tiêu Dương bất lực lắc đầu, giọng ệu tỏ vẻ khiêm tốn cầu thị: “Vậy xin hỏi đạo diễn Tần vĩ đại, tiếp theo nên nói câu thoại này thế nào cho hợp lý hơn?”

Tần Mộng Nghiên đảo mắt, cười tinh nghịch: “Này, đạo diễn đây bây giờ sẽ cho chút gợi ý nhé. Ví dụ, thể hỏi em đã yêu bao nhiêu lần .”

Tiêu Dương lập tức hiểu ý, theo lời cô hỏi: “Được thôi, đạo diễn Tần. Vậy lão bà rốt cuộc đã yêu bao nhiêu lần ?”

Mái tóc mềm mại của Tần Mộng Nghiên, theo làn gió nhẹ nhàng mơn man, thỉnh thoảng lại lướt qua chóp mũi Tiêu Dương, mang đến cảm giác ngứa ngáy thoang thoảng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“À, em á, yêu ba lần. Lần đầu ngây thơ khờ dại, lần thứ hai khiến em trưởng thành, lần thứ ba gặp , em học được cách yêu và trân trọng. nhận được gợi ý nào kh?”

Tiêu Dương đặt Tần Mộng Nghiên xuống khỏi lưng, khẽ thở dốc, cười như kh cười nói: “Đã được khai sáng . Dù trước đây từng cõng bao nhiêu cô gái, thì bây giờ, và sau này, muốn cõng mãi mãi chỉ một em.”

Tần Mộng Nghiên l khăn gi từ trong túi ra, lau mồ hôi trên trán Tiêu Dương, ngọt ngào cười nói: “Chà! tiến bộ! Nghe dễ chịu hơn nhiều!”

Tiêu Dương cười ha ha: “Đạo diễn Tần, hay là cũng cho em một lời khuyên chân thành nhé.”

Tần Mộng Nghiên cười tủm tỉm gật đầu: “ nói .”

Khóe miệng Tiêu Dương nở một nụ cười: “Cả đời này em cứ yên tâm đóng tốt phim của , đừng chuyển nghề, đặc biệt là đừng làm đạo diễn. C ty kh chịu nổi đâu!”

Tần Mộng Nghiên đầu tiên ngẩn ra, sau đó mới hiểu ra, đây là đang chế giễu ! Cô vươn tay vỗ nhẹ Tiêu Dương, hai rượt đuổi nhau trên bậc thang ở Hồng Nhai Động, đùa giỡn vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-778.html.]

Em lọt vào mắt , vẻ đẹp em làm rạng rỡ cả giang sơn.

Nắng trưa Vụ Đô chói chang, nóng rực, hai nắm tay nhau trở về khách sạn nghỉ ngơi.

Tần Mộng Nghiên vẫn kh chịu để Tiêu Dương bước vào phòng chính, cô búi gọn mái tóc, đôi mắt quyến rũ, Tần Mộng Nghiên tận lực trêu chọc, thường khiến Tiêu Dương bốc hỏa, cuối cùng lại thốt ra một câu:

“Kịch bản của chúng ta kh cảnh giường chiếu.”

“Kh được tự tiện thêm cảnh!”

Tiêu Dương nằm nghỉ trên ghế sofa một lát, dụi mắt, sờ ện thoại chuẩn bị xem giờ thì phát hiện ện thoại kh ở bên cạnh. ngồi dậy th Tần Mộng Nghiên lại đang xem ện thoại của , bực bội nói:

“Này, em kh bỏ được cái tật trộm này vậy?”

Tần Mộng Nghiên lý lẽ rành mạch: “Bạn gái xem ện thoại của bạn trai thì gì mà kh bình thường?”

9_Tiêu Dương nói giọng quái gở: “Oa? Bạn gái?! Em nói lời này thật sự lý lẽ rành mạch, vậy mà chẳng chút cảm giác kh ăn khớp nào…

...Oa oa oa~! Tần Mộng Nghiên, thật sự từ tận đáy lòng khâm phục các Ảnh đế Ảnh hậu các em đó, bạn gái ngủ cùng bạn trai kh bình thường ? Em bắt ngày nào cũng ngủ sofa à?”

“Phòng bên cạnh phòng mà, là tự kh ngủ, cứ ngủ sofa.”

Tần Mộng Nghiên gác chân lên bắp chân Tiêu Dương, bàn chân kh ngừng đung đưa, tay vẫn kh dừng lại, đầu cũng kh ngẩng lên, tiếp tục lật xem ện thoại, cảm xúc kh hề bị d.a.o động. Kiểu khẩu chiến này hai đã kh lần đầu.

“Tiêu Dương, bây giờ thói quen kh tốt, thích xóa tin n! vậy, càng ngày càng kh dám gặp khác à? Trước đây kh quân tử quang minh chính đại ?”

“Trước đây là trước đây, bây giờ là mưu lợi với hổ, kh thể kh thận trọng. Đúng , em biết mật khẩu ện thoại của ?”

“Phẩm chất nghề nghiệp cơ bản nhất của diễn viên là khả năng quan sát tốt.”

Tiêu Dương cười ha ha, giơ ngón cái lên: “Được! Đúng là giỏi quan sát. Thôi được, em cứ từ từ xem , tắm, lát nữa cùng ăn cơm.”

Tiêu Dương cầm quần áo thay vào phòng tắm, thoải mái tắm rửa xong, mặc một bộ vest, còn thắt cà vạt, nhưng chân lại giày thể thao, trang phục kh hề ăn nhập.

Tần Mộng Nghiên th Tiêu Dương với bộ trang phục này ra khỏi phòng tắm, tò mò hỏi: “ lại ăn mặc kỳ lạ thế?”

Tiêu Dương nửa thật nửa đùa: “Tối nay thể đánh nhau, giày thể thao dễ chạy trốn.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...