Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 84:

Chương trước Chương sau

Chu Dĩnh vẻ mặt khinh bỉ, cầm miếng cật trên tay cắn một miếng, th hương vị khá ngon, chỉ là hơi t.

“Cái gì thế này, khá ngon đ, chỉ là kh được xử lý kỹ lắm, hơi t.”

“Ồ. Đây là sự lãng mạn của đàn Quảng Đ, trạm tiếp năng lượng của đàn , thẩm mỹ viện của phụ nữ.”

chẳng hiểu đang nói gì.”

Chu Dĩnh kh để ý đến Tiêu Dương, ăn hết cả xâu cật.

M bàn ở quán nướng đều là sinh viên Đại học Bằng Thành, họ về phía Chu Dĩnh, kh ngừng xì xào bàn tán.

Tiêu Dương thở dài một tiếng: “Đi ăn cơm với áp lực quá.”

Đôi mắt đẹp của Chu Dĩnh lướt một vòng, biết nói gì, cười hì hì, lườm một cái:

“Bây giờ mới biết à, đúng là ở trong phúc mà kh biết phúc.”

“Ăn ăn , mau ăn xong đưa về.”

còn chưa no mà, vội gì.”

“Được được được, cứ ăn từ từ. hút ếu thuốc.”

Tiêu Dương đứng dậy, châm một ếu thuốc, phát hiện kh xa một chiếc BMW đang đậu, bên cạnh xe đứng hai chính là Thí Gia Mộc và Tần Mộng Nghiên.

Chỉ th Tần Mộng Nghiên kh ngừng kéo Thí Gia Mộc, hình như đang cầu xin ta.

Thí Gia Mộc vẻ mặt lạnh lùng, kh chút động lòng. Mặc cho cô cầu xin thế nào ta cũng thờ ơ.

Tiêu Dương cười hì hì, cũng thú vị thật đ.

Thằng Thí Gia Mộc này cũng thật là giỏi, đả thương mà vẫn thể toàn thân trở ra.

Cảnh sát Chu nói với Tiêu Dương rằng tên này đã khiến kẻ đồng lõa gây án một mực khẳng định là tự gây ra, nhận hết trách nhiệm.

Tiêu Dương vốn tưởng rằng cha của Lưu Khải dù cũng là một phó khu trưởng, chắc sẽ kh dễ dàng bỏ qua cho Thí Gia Mộc.

Kh ngờ ngày hôm sau đã ký thư hòa giải.

Kh lâu sau Thí Gia

Mộc lái xe rời , Tần Mộng Nghiên cúi đầu về phía trường học, kh lâu sau đã kh th bóng dáng.

“No ! Tiêu Dương, đưa về !”

Trên đường đưa Chu Dĩnh về, kh biết cô lên cơn gì:

“Tiêu Dương, cõng .”

là trẻ con à? Hay là kh được nữa?”

Chu Dĩnh bĩu môi: “ chỉ muốn cõng thôi! Ở Hồ Phong Diệp từng cõng , ở Đại học Bằng Thành thì kh cõng được ?”

Các bạn học xung qu đồng loạt sang, chỉ trỏ hai , thà rằng để cô c.h.ế.t đói cũng kh nên đưa cô ra ngoài ăn cơm!

Tiêu Dương thật sự kh còn cách nào, đành ngồi xổm xuống: “Nh lên, mọi đang kìa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-84.html.]

Chu Dĩnh vui vẻ tựa vào lưng Tiêu Dương.

Tiêu Dương lo bị nhận ra, liền tăng tốc chạy như bay, Chu Dĩnh phía sau cảm th cứ bị xóc nảy lên xuống, n.g.ự.c cô sắp bị đè bẹp.

chậm lại ! Đồ vừa ăn xong sắp bị xóc ra hết !”

“Chúng ta nh chóng giải quyết, đừng dây dưa nữa, mau đưa về ký túc xá.”

“Tiêu Dương… thả xuống !”

“Vừa nãy kh bảo cõng ? Bây giờ lại muốn thả xuống! Hừ! Phụ nữ! Đúng là đứng núi này tr núi nọ!”

“Tiêu Dương, nói gì! Nói lại lần nữa xem!”

nói phụ nữ là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo!”

Chu Dĩnh vòng tay ôm chặt cổ Tiêu Dương, cắn nhẹ vào tai , nói lầm bầm: “Cho cái tội nói bậy nói bạ!”

Cuối cùng cũng đến dưới ký túc xá của cô, Tiêu Dương đặt Chu Dĩnh xuống: “ thuộc giống chó à?”

“Hừ! một lòng một dạ, c.h.ế.t tâm c.h.ế.t tình, mới kh giống ai kia, đứng núi này tr núi nọ, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.”

Tiêu Dương kh đồng tình: “ nói đứng núi này tr núi nọ thì được, c.h.ế.t tiệt khi nào thì miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo?”

Đôi mắt đẹp của Chu Dĩnh tròn xoe đánh giá Tiêu Dương, ngẩng đầu lên:

về ký túc xá đây! lui !”

Tiêu Dương: “Vâng ạ! Tiểu nhân xin cáo từ!”

Chu Dĩnh bóng lưng Tiêu Dương rời , khẽ lẩm bẩm:

“Đúng là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo!”

Mặc bộ quân phục, đứng trên sân vận động nghe các lãnh đạo huấn thị, sau đó là lãnh đạo quân đội phát biểu, cuối cùng thì chia ra huấn luyện.

Nắng gắt như đổ lửa, trong lòng Tiêu Dương than trời trách đất, biết thế thì xin một cái gi nghỉ ốm, nằm ều hòa, trong vòng tay dịu dàng của Hoàng Hi Dung, cần gì chịu khổ thế này.

Khó khăn lắm mới đến lúc nghỉ giải lao tạm thời, Tiêu Dương hỏi Khâu Thiếu Hoa:

“Thằng hai, nhà quen bác sĩ bệnh viện nào kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khâu Thiếu Hoa hiểu ý : “Thằng tư, nói gi nghỉ ốm của Ngạc Thành, trường chấp nhận kh?”

Hề, nói vậy là , kh quen thì thôi chứ.

Hết giờ nghỉ lại bắt đầu đứng nghiêm, Tiêu Dương nhỏ giọng nói với Khâu Thiếu Hoa:

“Tính tính lại thì đợt quân huấn này nửa tháng, mới là ngày đầu tiên, làm mà chịu nổi?”

cũng kh biết nữa, bây giờ còn muốn giả c.h.ế.t đây!”

hai! Vậy giả ! đưa đến phòng y tế, chỗ đó xem , ều hòa đ.”

kh giả? giả kh giống, giả , đưa đến.”

đâu phái thực lực, theo con đường thần tượng mà!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...