Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 86:
Tiêu Dương kh ngờ Chu Dĩnh lại kéo mua m gói băng vệ sinh.
Tiêu Dương cầm gói băng vệ sinh mềm oặt: “Trời đất, cô mua cái này cũng kéo cùng à.”
“Cái này hợp lý kh?”
Chu Dĩnh thẳng thừng nói: “Hợp lý chứ!”
“Kh được à?”
Tiêu Dương "hề hề" cười: “Vậy được! Lát nữa cô th toán luôn cái này cho !”
“Sớm muộn gì cũng dùng tới!”
Tiêu Dương tiện tay ném hộp bao cao su trên quầy thu ngân vào xe đẩy hàng của cô.
Chu Dĩnh đỏ bừng mặt vì xấu hổ, lén lút nhét hộp bao cao su vào một đống mì gói, càng che đậy càng lộ rõ.
Hai tiếp tục lựa chọn một lúc, phát hiện đúng là kh gì đáng mua, Chu Dĩnh đảo mắt, ngượng ngùng khó nói:
“Lát nữa ký túc xá đóng cửa kh nhỉ, chúng ta nên ngủ bên ngoài kh...”
“Cô gái! Cô đang chơi với lửa đ.”
Tiêu Dương trêu chọc chằm chằm Chu Dĩnh, Chu Dĩnh bị Tiêu Dương đến mức ngại ngùng, vặn vẹo nói:
“Hết xe buýt , về ký túc xá chắc c đã đóng cửa !”
Liếc hộp bao cao su ở một góc gói mì, như thể l hết dũng khí:
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“ mang chứng minh thư !”
Hôm qua vừa “đại chiến” ba hiệp với Hoàng Hi Dung, hôm nay lại bị huấn luyện viên thao luyện cả ngày, Tiêu Dương kh tâm trạng:
“Tối nay huấn luyện viên sẽ kiểm tra phòng, kh về ký túc xá sẽ bị th báo phê bình đ. Hơn nữa, cô lại kh nói sớm, cũng đâu mang chứng minh thư.”
Cười dâm đãng: “Lần sau nhu cầu thế này, nói trước với , đảm bảo cô sẽ hài lòng!”
Chu Dĩnh đỏ bừng mặt, nóng bỏng, chẳng hề ngượng ngùng! Nũng nịu:
“Xì! chỉ nói là ngủ bên ngoài một đêm thôi! Đâu dơ bẩn như nghĩ!”
Tiêu Dương kh bu tha cô: “Lần sau cho cô xem 'ống' của . Dung lượng lớn lắm! Đảm bảo cô sẽ yêu ngay từ cái đầu tiên!”
Chu Dĩnh bịt tai: “Vô liêm sỉ! kh nghe! kh muốn ! đừng nói nữa!”
Lúc th toán, Tiêu Dương th một phía khác.
Thi Gia Mộc và một cô gái đang ôm nhau, tay ta cũng kh hề ngoan ngoãn, thò vào n.g.ự.c cô gái.
Hoàn toàn kh bận tâm đến ánh mắt kỳ lạ của những xung qu, chiếc xe đẩy hàng bên cạnh cũng bị vứt xó.
Điều thú vị là: cô gái đó kh Tần Mộng Nghiên!
Thằng này biết chơi đ!
Kh muốn chạm mặt tên này, Tiêu Dương vội vàng th toán xong và cùng Chu Dĩnh rời khỏi trung tâm thương mại.
Tiêu Dương bắt một chiếc xe, về trường trước hết đưa Chu Dĩnh về ký túc xá, chỉ mang theo m gói mì gói và hai lọ kem chống nắng.
Chu Dĩnh về đến ký túc xá, các bạn cùng phòng nhao nhao chia nhau "chiến lợi phẩm", đột nhiên kh gian trở nên tĩnh lặng, im phăng phắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-86.html.]
Okamoto! Siêu mỏng siêu trơn!
Chu Dĩnh xấu hổ đến mức muốn khóc kh ra nước mắt, cô luống cuống thu dọn đồ đạc, đang nghĩ xem làm thế nào để giải thích với các bạn cùng phòng rằng đây là một sự hiểu lầm...
“Nghe nói!”
“ thể giải thích...!”
Các bạn cùng phòng Chu Dĩnh bằng ánh mắt "chúng hiểu " để an ủi cô.
Chết tiệt!
Đều tại ! Tiêu Dương!
còn mặt mũi nào nữa đây!!
Huhuuhu~~~~
Ngày hôm sau, Tiêu Dương học khôn hơn, nghiêm túc tăm tắp tham gia huấn luyện quân sự, huấn luyện viên cảm th thằng nhóc này thể dạy dỗ được, kh còn chằm chằm vào Tiêu Dương nữa.
M lần còn Tiêu Dương với ánh mắt khuyến khích, ý là " thiện cảm với !".
Tiêu Dương nấp dưới bóng cây nghỉ ngơi, cầm bình nước lên thì th đã hết nước.
Đang định báo cáo để mua nước ở căng tin trường, Chung Mạn Ngọc cầm bình nước đưa cho .
“Cái... cái này là bình nước của cô mà!”
Tiêu Dương chiếc bình nước màu hồng, do dự nói.
“ chưa uống đâu! Hôm nay mới dùng lần đầu.”
“Thế cũng kh được. uống cô uống gì, vẫn nên mua thì hơn.”
“Tiêu Dương, đừng lề mề nữa được kh. Hôm nay huấn luyện viên còn khen , lát nữa lại tiếp tục huấn luyện, xin phép , lại tưởng muốn trốn việc.”
Tiêu Dương do dự một lúc, phản ứng sinh lý do khát đã chiến tg sự kháng cự về tinh thần, cầm bình nước lên ừng ực uống một hơi dài.
Chung Mạn Ngọc th Tiêu Dương uống nước của , bèn mỉm cười duyên dáng.
Huấn luyện quân sự kết thúc, về đến ký túc xá, Tiêu Dương vội vàng tắm rửa nằm vật ra giường n tin cho Chu Dĩnh.
“Đều tại ! Hôm qua các bạn cùng phòng bằng ánh mắt lạ lùng lắm!”
“Đó là ánh mắt như thế nào?”
“Thì là... thì là... nói chung là lạ!”
“Kiểu như bị bắt gian tại trận, vừa căng thẳng vừa kích thích vì chuyện tốt bị phát hiện hả?”
“Cút!”
Xử lý xong Chu Dĩnh, Tiêu Dương tiếp tục n tin cho Hoàng Hi Dung để báo cáo chuyện hai ngày nay.
Đôi khi thể "tác chiến song song" cũng cần đủ năng lực.
Hiện tại xem ra, "tình hình chiến sự" vẫn khá thuận lợi.
M ngày huấn luyện quân sự sau đó, Tiêu Dương thể hiện tốt, lão Tiền đến đội của họ, tìm m đến văn phòng để chuyển đồ.
Tiêu Dương vừa nghe th, đây chẳng là cơ hội tốt để trốn việc c ư?
Chưa có bình luận nào cho chương này.