Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 867:
Cha của Hoàng Hạo Vũ là Hoàng Minh làm việc ở Sở Tuyên truyền Bằng Thành, mẹ là Trương Hà làm ở đài truyền hình, phụ đều là những làm lãnh đạo. Từ nhỏ bé được bà nuôi dưỡng, luôn được chăm sóc cẩn thận. thể nói, từ khi sinh ra đến giờ, Hoàng Hạo Vũ chưa từng bị đối xử thô bạo như vậy.
Hoàng Hạo Vũ bị Tiêu Dương nhấc bổng lên kh, tay chân lơ lửng, múa máy loạn xạ, như một chú chó nhỏ đang cố gắng bơi trong nước.
“Ơ? là ai?!”
Tiêu Dương cười gằn: “Hề hề! là bạn trai của cô Hoàng của !”
Hoàng Hạo Vũ ngớ ra, đôi mắt đảo tròn trên Tiêu Dương, đột ngột lắc đầu: “Em kh tin! Em mới kh tin cô Hoàng sẽ để làm bạn trai cô ! xấu xí thế kia! Cô Hoàng thể để mắt đến chứ?! Đồ kh biết xấu hổ!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đứa trẻ này nói chuyện thật là dữ dội!
Gương mặt của Tiêu Dương vốn dĩ đã kh trắng lắm, nghe xong lời đứa trẻ này nói, giờ lại càng đen sạm .
Hoàng Hi Dung bị lời của Hoàng Hạo Vũ chọc cười, l tay che miệng khẽ cười duyên dáng, hiếm khi th Tiêu Dương bị bẽ mặt như vậy.
Tiêu Dương xụ mặt, tức đến lỗ mũi phì phì khói. Trẻ con bây giờ sống trong môi trường gì mà,
thật sự quá đáng: “Tao xấu ư? Nhóc con, kh tự xem tr thảm hại đến mức nào ? Bố mẹ nói với rằng xấu xí thì đừng ra ngoài dọa kh?”
Hoàng Hạo Vũ giận dữ, bị Tiêu Dương giữ chặt, ra sức giãy giụa: “ mới xấu! xấu hơn em! Đồ quái vật xấu xí! bu em ra! bu em ra!!”
“Nếu kh bu em ra, em sẽ bảo bố em cho biết tay!”
Tiêu Dương bật cười, bu Hoàng Hạo Vũ ra, cười ha hả: “Được thôi, cho cơ hội tìm , cứ bảo bố cho biết tay .”
Hoàng Hạo Vũ vừa đặt chân xuống đất liền chỉ vào Tiêu Dương, dậm dậm chân nhỏ: “Hừ! Đồ quái vật xấu xí! cứ chờ đ, bố em chưa đâu, lát nữa sẽ biết tay!”
Nói xong, bé cắm đầu cắm cổ chạy xuống lầu, tìm phụ chống lưng.
Hoàng Hi Dung thở dài, bất lực nói: “Tiêu Dương, em biết nói gì về bây giờ. cứ như đứa trẻ chưa lớn vậy, nói xem, tr cãi với một đứa trẻ con làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-867.html.]
Tiêu Dương cười: “Ha ha ha, chỉ th thằng nhóc này khá thú vị, trêu chọc nó một chút thôi. Với lại, lớn đến thế này mà còn ôm ấp em, đâu trẻ con hai ba tuổi.”
“Cô Hoàng, em cũng là em bé mà, em cũng cần những cái ôm yêu thương…”
--- Chương 508 Nhóc con nghịch ngợm ---
Tiêu Dương đàn mạnh mẽ mà lại nũng nịu, lao vào vòng tay yêu thương của Hoàng Hi Dung, đầu kh ngừng cọ cọ vào n.g.ự.c cô. Hoàng Hi Dung cưng chiều xoa đầu Tiêu Dương, vẻ mặt chút bất lực.
Đôi khi cô th Tiêu Dương trưởng thành, lý trí, suy nghĩ, ngoại trừ đôi lúc hơi bồng bột. Đôi khi lại th ta như một đứa trẻ chưa lớn, ví dụ như hôm qua, trốn trong tủ quần áo hơn hai tiếng đồng hồ, đeo một chiếc tất da để hù dọa .
Vừa nãy, lại còn cãi nhau với một đứa trẻ con, thật sự khiến ta đau đầu.
Tiêu Dương bu Hoàng Hi Dung ra, hai trò chuyện một lát. Đợi một lúc kh th Hoàng Hạo Vũ gọi phụ lên, Tiêu Dương đồng hồ, lát nữa vội về c ty họp, thế là cùng Hoàng Hi Dung xuống lầu.
Hai xuống lầu, vừa hay th Hoàng Hạo Vũ đang đứng ở cổng chính bị cha bé là Hoàng Minh giáo huấn.
“Hoàng Hạo Vũ, bố đã nói với con bao nhiêu lần , bây giờ con kh học lớp một lớp hai nữa. Dù là với bạn bè hay với giáo viên, con giữ thái độ lễ phép! Con thích cô Hoàng, thể thể hiện bằng cách học hành chăm chỉ, bằng kết quả thi tốt. Một đứa con trai mà cứ ôm ấp giáo viên thì ra thể thống gì! Với lại, ều quan trọng nhất khi làm là kh được nói dối!”
“Con kh nói dối! Rõ ràng là cái tên đó đã nhấc con lên trước! Còn nói con xấu! Nói con tr thảm hại! bố kh tin con?”
“Con xem thái độ của con bình thường thế nào , bố tin con kiểu gì đây? Hơn nữa, cho dù ta nói con thật chăng nữa, thì chắc c là do con quá nghịch ngợm, kh ai tự dưng vô cớ nói con đâu!”
“Bố chính là kh tin con! Bố lúc nào cũng kh tin lời con nói!”
“Hoàng Hạo Vũ, con nói dối kh một lần hai lần. Trước đây bố từng tin con, kết quả thì ? Con nói cho bố biết kết quả là gì? Bố đã nói bao nhiêu lần , làm quan trọng nhất là thành thật. Con học giỏi hay kh kh quan trọng, quan trọng là phẩm chất tốt...”
Hoàng Minh vẫn đang giáo dục Hoàng Hạo Vũ, nói thao thao bất tuyệt. Hoàng Hạo Vũ vẻ mặt vô cùng tủi thân, nước mắt lưng tròng, kh kìm được nữa, òa lên khóc lớn!
“Con kh cần bố! Bố kh bố con! Con muốn tìm bà!”
Hoàng Hạo Vũ giận dỗi nói xong, liền ba chân bốn cẳng chạy mất hút!
Chưa có bình luận nào cho chương này.