Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 95:
Loại pháo hoa lễ hội lớn nhất trong nước hiện nay, nhập khẩu từ Nhật Bản, an toàn, đáng tin cậy, kh ô nhiễm hạt nhân, sạch sẽ và hợp vệ sinh.
Tiêu Dương trố mắt thùng pháo hoa lớn như vậy, há hốc mồm:
“ hai, hơi khoa trương quá kh?”
Trịnh Hạo đầy vẻ khinh bỉ:
“Thứ chuyện sến sẩm như b.ắ.n pháo hoa để cua gái cũng làm được, mà làm cho hoành tráng một chút lại ‘mềm nhũn’ ra à?”
Tiêu Dương kh nói nên lời.
Lôi Ân, thằng cả, và Trịnh Hạo, thằng hai, hợp sức khiêng pháo hoa xuống dưới ký túc xá nữ. Hai che mặt, sợ bị trường phát hiện.
Các bạn học xung qu tò mò về tạo hình của ba này, đều l ện thoại ra.
Tiêu Dương đeo tất da che mặt, cầm loa lớn tiếng hô: “Châu Vịnh!”
Bạn cùng phòng của Châu Vịnh vẫy tay với Châu Vịnh đang nghe nhạc bằng tai nghe: “Châu Vịnh! Hình như gọi ở dưới lầu!”
“Châu Vịnh! Em ra đây, chuyện muốn nói với em!”
Châu Vịnh hình như thật sự nghe th dùng loa gọi .
Cô cùng bạn cùng phòng ra hành lang, th lại đeo tất da che mặt!
Cô liếc mắt một cái đã nhận ra đó là Tiêu Dương. Hai đã từng thẳng t đối diện, biết sâu cạn, cô biết dài ngắn.
Cô che miệng nhỏ lại, mắt cong thành hình lưỡi liềm, cái tên khốn nạn này!
Tiêu Dương cầm loa: “Ái phi! Trẫm muốn cho nàng xem giang sơn mà trẫm đã đánh đổi được!!!”
Lôi Ân, thằng cả, bịt mũi mở lồng bồ câu, những con bồ câu trong lồng lũ lượt bay ra từ phía sau Tiêu Dương.
Trịnh Hạo, thằng hai, châm lửa đốt “Vạn Lý Giang Sơn Mỹ Nhân Đồ”.
“Bùm!”
“Bùm!”
Sau từng tiếng nổ lớn, từng chùm pháo hoa liên tiếp vút lên trời, lập tức soi sáng cả bầu trời đêm!
Vô số hoa trời nở giữa trăng, mây ngũ sắc lượn qu đài gấm.
Châu Vịnh ngẩng đôi mắt đẹp lên, cảnh tượng này, trong mắt cô tràn ngập những hạt ngọc trai lấp lánh.
Lòng cô như được lấp đầy bởi mật ngọt, từng vệt pháo hoa lấp đầy tình yêu cô dành cho Tiêu Dương.
--- Chương 56 Bệnh viện Hữu Nghị đầu tư quảng cáo ---
Huấn luyện quân sự còn chưa đầy một tuần nữa là kết thúc, Tiêu Dương nhận được ện thoại của Trần Nhị Hỷ:
Giọng Trần Nhị Hỷ vẫn ềm tĩnh: “ một quảng cáo của Bệnh viện Nam khoa Hữu Nghị, các muốn nhận kh?”
Tiêu Dương kiên quyết từ chối: “Loại quảng cáo này kh thể nhận, nhận thì các c ty khác sẽ chúng ta thế nào chứ!”
Trần Nhị Hỷ báo giá: “Họ ra giá 10 vạn! 20 giây, chạy luân phiên một tháng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-95.html.]
Tiêu Dương lập tức đáp: “Nhận! làm ăn chưa bao giờ quan tâm đến ánh mắt của khác!”
là quan tâm đến tiền kh? Đương nhiên kh ! kh hứng thú với tiền!
cũng kh hứng thú với tiền là Hồ Huệ Quân, cô phụ trách mảng quảng cáo của Truyền th Mộc Tinh.
Châu Vịnh quấn quýt Tiêu Dương, muốn ăn tối cùng . Hai ăn lẩu Triều Sán bên ngoài trường.
Miếng thịt trong bát Châu Vịnh hơi nóng, cô bĩu môi nhỏ đáng yêu thổi thổi:
“Tối hôm đó lại che mặt vậy, gì đáng xấu hổ đến thế ? Hay là kh muốn khác biết là bạn trai của em?”
Tiêu Dương gắp viên bò viên vào bát Châu Vịnh:
“Châu đại tiểu thư, nếu kh che mặt, sớm đã bị nhà trường th báo phê bình chứ! Bảo vệ đuổi theo toát mồ hôi hột!”
Châu Vịnh ngẩng đôi mắt đẹp Tiêu Dương, vẻ mặt lo lắng:
“Tối hôm đó bảo vệ bắt được kh?”
Tiêu Dương đắc ý: “Hề hề, đuổi hai tiếng đồng hồ, ngay cả chiến binh Sparta cũng kh chạy nh bằng .”
Nghe nói kh bị bắt được, Châu Vịnh mới yên tâm:
“Hừm~ cứ khoác lác ! Trước đây cõng em m cây số đã thở hổn hển .”
Tiêu Dương còn định nói thêm vài lời trêu chọc thì ện thoại trên bàn reo lên.
Là Hồ Huệ Quân gọi đến. Điện thoại vừa kết nối, cô đã lớn tiếng nói:
“Tiêu Dương! Cái tên Trần Nhị Hỷ khốn kiếp kia bắt chúng ta nhận quảng cáo cho bệnh viện bệnh xã hội, ta nói là đồng ý ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương trực tiếp nuốt viên bò viên vào bụng:
“Ừm...... Là đồng ý. ta đâu là bệnh viện bệnh xã hội chứ? ta gọi là Bệnh viện Nam khoa Hữu Nghị!”
Giọng Hồ Huệ Quân trong ện thoại kh cần mở loa ngoài, cách một mét xung qu đều thể nghe th:
“ kh quan tâm họ gọi là bệnh viện gì! Loại quảng cáo này tuyệt đối kh thể nhận!”
“Hiện tại những đối tác chúng ta đang đàm phán, đang tiếp xúc, đều là những thương hiệu cao cấp như tiệm váy cưới, khách sạn, nhà hàng!”
“ để những thương hiệu đó th quảng cáo của loại bệnh viện này, chúng ta còn làm ăn thế nào nữa?”
Tiêu Dương ngạc nhiên: “Cô gọi những thương hiệu đó là cao cấp à?.... Thế các cô đã đàm phán thành c chưa?”
Nghe Tiêu Dương hỏi ngược lại, khí thế của Hồ Huệ Quân giảm đôi chút:
“...Cái... cái này... kh đang đàm phán đó .”
Tiêu Dương hiểu ra:
“Vậy là chưa đàm phán thành c. ta đưa ra một
quảng cáo 10 vạn một tháng, cô bảo từ chối thế nào đây?”
Hồ Huệ Quân lý lẽ tr cãi:
Chưa có bình luận nào cho chương này.