Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 986:
Nghỉ học thủ tục, chuyển trường cần trường giới thiệu phê duyệt, ngay cả thôi học cũng đơn xin đã ký tên.
Trong trường nhất định biết ều gì đó, dù chỉ là thời gian cuối cùng cô xuất hiện ở tòa nhà giảng đường.
--- Chương 582 Cảnh cáo ---
Phòng hiệu trưởng Đại học Bành Thành nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà hành chính.
Tiêu Chính Nghĩa ngồi trên ghế xoay bọc da, kẹp kính lão giữa các ngón tay, đang cúi đầu xem một d sách bảo lưu học bổng sau đại học, trong đó đột nhiên th một cái tên quen thuộc, khóe miệng lộ ra nụ cười hiểu rõ.
“Cốc cốc cốc” Tiếng gõ cửa phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng, tiết tấu dồn dập như tiếng trống.
“Hiệu trưởng, em là Tiêu Dương.” Giọng nói ngoài cửa mang theo sự bồn chồn bị kìm nén, âm cuối hơi run rẩy.
Tiêu Chính Nghĩa đặt tập tài liệu xuống, giơ tay chỉnh lại cổ áo sơ mi: “Mời vào.”
Khi cửa được đẩy ra mang theo một luồng gió, thổi tung cuốn lịch trên bàn làm kêu xào xạc.
Tiêu Dương đứng ở cửa, kh chào hỏi khách sáo như mọi khi, thẳng đến bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
“ đang định tìm , kh ngờ lại tự đến.”
Tiêu Chính Nghĩa tháo kính lão xuống, đôi mắt sau cặp kính nheo lại thành một đường, mang theo nụ cười thấu tất cả.
Ông l ra một tách trà sứ x từ ngăn kéo, thong thả pha trà, tiếng lá trà bung ra trong nước nóng đặc biệt rõ ràng.
“Trưởng khoa Kinh tế Thương mại đã đưa cho một vài d sách đề xuất bảo lưu học bổng sau đại học, trong đó tên của .”
“Ồ?”
Tiêu Dương ngồi xuống ghế đối diện, vẻ mặt chút kinh ngạc: “Với trình độ của em mà cũng được bảo lưu học bổng ?”
Khóe miệng Tiêu Chính Nghĩa cong lên một nụ cười đầy ẩn ý: “? Kh tự tin vào bản thân à?”
Tiêu Dương lắc đầu: “Hiệu trưởng, chuyện bảo lưu học bổng sau này hãy nói. Thực ra, hôm nay em một chuyện khác muốn xác minh.”
Tiêu Chính Nghĩa gật đầu: “ nói .”
“Hiệu trưởng, em kh muốn vòng vo.” Giọng Tiêu Dương như bị gi nhám mài qua, “Mục đích chính em đến đây là muốn hỏi về chuyện của bạn học Châu Dĩnh…”
“Ồ? Bạn học Châu Dĩnh làm ?”
Tiêu Chính Nghĩa bưng tách trà nhấp một ngụm, hơi nước làm mờ biểu cảm trên khuôn mặt , như thể thực sự kh biết gì về chuyện đó.
Tiêu Dương hít một hơi thật sâu, dằn xuống ngọn lửa bùng lên trong lòng. quá hiểu tính cách lão này, bề ngoài thì cười toe toét, nhưng bên trong thì tinh r hơn bất cứ ai. “Em kh liên lạc được với cô …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-986.html.]
những chiếc lá rụng bay ngoài cửa sổ, giọng trầm xuống tám độ, “Cô kh đến trường, em muốn biết cô đâu .”
Trong đầu Tiêu Chính Nghĩa hiện lên hình ảnh Châu Dĩnh.
“Trường chúng ta suất học bổng trao đổi sinh viên, ều kiện của bạn học Châu Dĩnh phù hợp.”
Tiêu Chính Nghĩa cuối cùng cũng đặt tách trà xuống, rút một tờ đơn từ tập tài liệu ra đẩy đến trước mặt Tiêu Dương, trong bức ảnh góc trên bên tờ đơn, Châu Dĩnh mặc áo sơ mi trắng, buộc tóc đuôi ngựa cao, cười rạng rỡ trẻ trung.
Điểm trung bình của cô gái này luôn nằm trong top ba của cả khoa, ngay cả vị giáo sư khó tính nhất khoa cũng gật đầu khen ngợi, việc cô nhận được suất trao đổi của Đại học Geneva kh gì đáng ngạc nhiên, chỉ là lá thư xác nhận chưa được gửi về
cho đến tuần trước mới xuất hiện trên bàn làm việc của .
“Sinh viên trao đổi? Cô đâu?”
Đầu ngón tay Tiêu Dương đột nhiên nắm chặt mép bàn, móng tay gần như muốn hằn sâu vào gỗ.
“Bạn học Châu Dĩnh đã đến Đại học Geneva.”
Tiêu Chính Nghĩa th vẻ mặt nghiêm túc chưa từng của Tiêu Dương trong trí nhớ của , liền đẩy lá thư xác nhận trong ngăn kéo đến trước mặt Tiêu Dương.
“Đại học Geneva? Thụy Sĩ?”
Tiêu Dương lặp lại hai địa d này, cảm giác như đang nghe chuyện hoang đường.
“Đúng vậy. một giáo sư ở đó thích cô , chỉ đích d muốn cô .” Ngón tay Tiêu Chính Nghĩa nhẹ nhàng gõ lên tờ đơn, “Trước đây cô vẫn chưa đồng ý, cách đây kh lâu, đột nhiên đã gửi thư xác nhận lại.”
“Vâng, cảm ơn hiệu trưởng.”
Tiêu Dương quay định , Tiêu Chính Nghĩa gọi Tiêu Dương lại: “Chuyện bảo lưu học bổng cứ suy nghĩ , sắp được ều chuyển , chuyện này nên giúp một tay, kh thành vấn đề đâu…”
“Vâng, em sẽ suy nghĩ.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Chính Nghĩa nghe Tiêu Dương nói vậy, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười.
ta được bảo lưu học bổng kh biết vui đến nhường nào, đến lượt thì còn suy nghĩ, đúng là đứng trong phúc mà kh biết phúc.
….
Khi Tiêu Dương bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, chiếc đồng hồ treo tường ở hành lang vừa ểm ba tiếng, lá rụng từ cửa sổ mở tung bay vào, cuộn tròn như một con bướm đen đang vùng vẫy.
Ngồi vào ghế lái chiếc Koenigsegg, chưa kịp nổ máy thì ện thoại đã rung lên, số ện thoại nước ngoài nhấp nháy trên màn hình làm mắt Tiêu Dương nhói đau.
“Alo.”
“Tiêu Dương, là Chu Ái Quốc.” Giọng nói đầu dây bên kia lạnh như băng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.