Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 988:
Nghĩ đến gã Hoàng Đức Vũ kh đáng tin cậy này cũng sắp làm bố , Tiêu Dương luôn cảm th chút kỳ ảo.
tài xế lái xe, Tiêu Dương trong lòng chất chứa nhiều chuyện, kh ngủ được, chỉ hơn ba tiếng đã đến trung tâm thành phố Hồng Châu.
Hồng Châu là thành phố hạng ba, Tiêu Dương kh vội vàng tìm Hoàng Đức Vũ mà trước tiên đến tiệm làm đẹp của Phan Dao để quan sát một phen.
Tiệm làm đẹp của Phan Dao tên là: Phỉ Thúy Lệ Nhân.
Cái tên vẻ hơi quê.
Khi Tiêu Dương đến tiệm làm đẹp thì Phan Dao kh ở đó, nhưng việc kinh do của tiệm khá tốt, vào buổi trưa, khách hàng đã đặt lịch hẹn kín chỗ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tuy yếu tố cạnh tr kh gay gắt ở một thành phố hạng ba, nhưng từ việc đào tạo nhân viên, vệ sinh và thiết bị trong tiệm, cũng như cách giao tiếp với khách hàng, thể th Phan Dao đã bỏ nhiều tâm huyết để ều hành tiệm làm đẹp này.
Phỉ Thúy Lệ Nhân hai tầng, tầng một ước chừng rộng hai trăm mét vu, phía trước là phòng khách và quầy
lễ tân, nửa phía sau là nơi làm các dịch vụ làm đẹp cơ bản.
Tầng hai của Phỉ Thúy Lệ Nhân lẽ là được thuê thêm sau này, chủ yếu làm các dịch vụ giá cao hơn. Từ cách trang trí thể th rõ, Phan Dao quả thực đã bỏ nhiều c sức, tường tầng hai đều được trát bằng bùn tảo cát.
Bùn tảo cát kh thải ra formaldehyde, nhưng đắt.
Loại vật liệu này hiện tại vẫn chưa phổ biến, thể chịu chi số tiền này, Tiêu Dương chút Phan Dao bằng con mắt khác.
Tiệm làm đẹp rộng bốn năm trăm mét vu, phong cách trang trí tiên tiến, thiết bị lại mới, Phỉ Thúy Lệ Nhân ở Hồng Châu được coi là một cơ sở làm đẹp tiếng tăm.
Cô gái lễ tân nói với Tiêu Dương rằng Phan Dao thường ở quán trà bên cạnh vào giờ này.
Quán trà bên cạnh là do Hoàng Đức Vũ mở.
Cũng thú vị đ.
Vợ ở đây mở tiệm làm đẹp, thì ở bên cạnh mở một quán trà, vẻ như chồng hát vợ theo.
Quán trà bên cạnh được đặt tên theo số thứ tự của các gian hàng trên phố thương mại, gọi là Thương Hành Số 19.
Tiêu Dương còn chưa bước vào tiệm, đã nghe th tiếng khách trên lầu ồn ào vọng xuống.
“Gian lận gian lận!! Ván này kh tính!”
“ lại kh tính chứ, mắt nào của cô th là gian lận hả!”
“Cô gian lận còn giở trò à?! Toàn bạn bè cùng chơi bài mà, hợp lý kh?”
Tiêu Dương vừa nghe tiếng này lập tức hiểu ra, Thương Hành Số 19 nói là kinh do thuốc lá, rượu, trà, nhưng thực chất là nơi cho ta đánh mạt chược.
Cửa hàng đặt hai tủ lạnh đựng đồ uống, một tủ do Coca-Cola tài trợ, một tủ do Giadobao tài trợ, hai tủ lạnh màu đỏ tươi đặt ở hai bên cửa hàng, chút ý nghĩa thay thế mèo Thần tài.
Tiêu Dương bước vào tiệm, th ở phần trước cửa hàng m kệ tủ trưng bày các loại vỏ chai rượu hạng sang và một số bánh trà, tủ kính ở quầy thu ngân đựng một số bao thuốc lá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-988.html.]
Th khách vào tiệm, cô gái lễ tân nhiệt tình chào hỏi.
Tiêu Dương xua tay, chỉ nói là đến tìm chủ và bà chủ.
Chắc bình thường khách tìm hai này cũng nhiều, cô gái nhỏ kh để ý, nói với Tiêu Dương rằng hai đang ở trên lầu đánh mạt chược.
Hừm.
Ban ngày ban mặt, hai vợ chồng cùng đánh mạt chược thì tốt ?
Tốt.
Như vậy tốt.
thực sự thích cờ b.ạ.c thì kh bỏ được.
Hoàng Đức Vũ mở cửa hàng, thỉnh thoảng thay chân cho ta, đánh vài ván mạt chược nhỏ cũng hợp lý.
Mẹ Đường Ái Liên cũng thích đánh vài ván mạt chược nhỏ, kiểu tiêu khiển này Tiêu Dương kh cảm th vấn đề gì.
Tiêu Dương kh vội vàng tìm hai đó, mà trước tiên tìm hiểu tình hình kinh do từ cô gái lễ tân.
Tầng một hai phòng riêng lớn, tầng hai tám phòng riêng, tầng một tính phí 20 một giờ, tầng hai tính phí 15 một giờ.
Cô gái lễ tân nói
, về cơ bản mười phòng này ngày nào cũng kín chỗ.
Tiêu Dương gật đầu, thành phố nhỏ kh nhiều hoạt động giải trí, thích đánh vài ván mạt chược nhỏ là chuyện bình thường.
Một phòng riêng lớn ở tầng một khách chưa đến, vừa hay đang trống.
Tiêu Dương mở cửa vào, phòng riêng trang trí đơn giản, nhưng máy mạt chược lại dùng loại nhãn hiệu hàng đầu tốt.
“Các cô đều dùng sổ để ghi chép à?”
Tiêu Dương lật lật cuốn sổ mà cô gái lễ tân dùng để ghi chép.
Cô bé tiếp tân cảm th vị khách này hơi lạ, thậm chí còn muốn xem sổ sách kế toán của quán. Cô bé lén lút giật lại cuốn sổ, cảnh giác đánh giá Tiêu Dương.
“Chúng ở đây đều dùng sổ để ghi chép.”
Tiêu Dương cười cười, kh bận tâm.
“Dùng sổ ghi chép rủi ro đ. lên lầu tìm họ.”
Tiêu Dương cứ ngỡ Hoàng Đức Vũ đang giúp ta đánh bạc thay, ai dè, cánh cửa phòng bao hé ra một khe nhỏ, th hóa ra là Phan Dao đang đánh, Hoàng Đức Vũ thì ngồi một bên xem, chắc đang đặt cược gì đó.
Ối chà, vẻ thú vị đây .
Chưa có bình luận nào cho chương này.