Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Một Đời... Ta Thành Toàn Cho Tra Nam Tiện Nữ

Chương 7:

Chương trước Chương sau

7.

C chúa cả một đời vinh quang, dù như vậy vẫn kh thể tránh khỏi lời bàn tán sau lưng, họ bảo rằng nàng quá lạnh lùng, đến ngay cả bên gối cũng thể xuống tay.

"Thật ra cũng kh tệ, chút gan dạ. Khen thưởng~"

Kh hiểu , ta lại được C chúa ban thưởng, sau đó được thị nữ dẫn đến khu vực nghỉ ngơi dành cho các quý nữ khác.

Trước kia, trong lòng ta chỉ Chu Th Nhậm, ít khi giao du với những quý nữ này. Họ đều coi thường thân phận con gái của một thương gia như mẫu thân ta, đương nhiên cũng coi thường ta, ta cũng lười làm ta chán ghét.

Hơn một năm qua, ta gần như kh ra ngoài tham gia các buổi tiệc, những quý nữ này càng kh quen biết ta.

Mỗi khi tiệc như thế này, các thiếu nữ tụ tập lại, chẳng qua chỉ so sánh trang phục, trang sức, nói vài lời chua chát, đ.â.m thọc lẫn nhau.

Nghĩ đến mà th buồn tẻ.

“Đi thôi, hoa đào bên kia đẹp thật, chúng ta qua đó xem.” Ta quay dẫn Cúc Nhi rời , kh muốn chen vào đám đ náo nhiệt.

Mùa đ này, hoa đào nở rộ, mùi hương thơm ngát, những b hoa đỏ ểm xuyết trên nền tuyết trắng tinh khôi.

Tối qua mới một trận tuyết lớn, những cành đào như kh chịu nổi sức nặng của tuyết, hoa rũ xuống sát với mặt đất.

Cúc Nhi vẫn đang lải nhải khuyên nhủ: “Tiểu thư, hoa đào gì đẹp đâu? Chúng ta nên về sớm một chút, nếu kh phu nhân kh th tiểu thư, chắc c sẽ tức giận.”

Quả thật giống như một con gà mẹ lo lắng.

Ta đột nhiên ý trêu chọc nàng ta, bèn dừng bước đột ngột. Cúc Nhi kh kịp phản ứng, liền đụng ta.

Nàng xoa mũi, ngẩng lên ta: “Tiểu thư lại kh nói lời nào?”

Ta cười một chút, đột ngột đưa chân đá vào thân cây bên cạnh. Tuyết trên cành cây lập tức rơi xuống, ướt sũng cả ta và Cúc Nhi.

Ta che miệng cười đến kh ngừng: “Đừng lải nhải nữa, tiểu tổ t của ta, cùng ta chơi tuyết .”

Nói xong, ta nhấc váy chạy vào sâu trong rừng đào.

Cúc Nhi phía sau vừa dậm chân vừa tức giận đuổi theo ta. Ta chạy nh, Cúc Nhi bị bỏ lại phía sau mãi mà kh đuổi kịp.

lẽ vì ta quá đắc ý, chỉ biết trêu chọc nha hoàn, thậm chí cả trời cũng kh được mà th ta kh ổn, liền khiến ta vấp ngã một cái, mặt đập xuống đất, ngã như chó ăn phân.

Áo quần ướt hết, trang ểm cũng bị lem.

Cúc Nhi vẫn chưa đuổi kịp, ta đành tự đứng dậy, lê bước tìm nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-mot-doi-ta-th-toan-cho-tra-nam-tien-nu/chuong-7.html.]

Kết quả là bị lạc đường.

Đi về phía trước lâu, khi ta gần như đã sắp bước ra khỏi rừng đào thì nghe th âm th nói chuyện bên cạnh. Ta vội vàng tìm một chỗ trốn . Nếu bị ta th hình tượng thế này thì quá xấu hổ .

Xấu hổ kh quan trọng, nhưng ta kh muốn bị mẫu thân trách móc.

Ngay khi ta vừa trốn kỹ, thì nghe th âm th truyền đến: " quý nữ nhà nào lọt vào mắt ngươi kh?"

Ta biết hôm nay thực ra là ngày chọn thái tử phi, chẳng lẽ bên kia đang nói chuyện với Thái tử?

Ta dựng tai lắng nghe tiếp: "Kh , ta đã ..."

“ AI? Ai đang trốn ở đó…”

Ta đang nghĩ giọng của Thái tử nghe quen đến thế, thì nghe th đối diện mắng ta.

Chết tiệt! Ta vô tình giẫm cành cây, vội vàng kéo váy lên chạy.

Lại bị một bức tường màu tím chặn lại.

"Ngươi là ai?" C tử bên cạnh Thái tử lên tiếng.

Trước mắt ta là mặc áo dài màu tím, trên áo thêu kim tuyến, giữa áo là hình con rắn lớn năm móng, thêu bằng chỉ vàng.

Xong , đúng là Thái tử !

Lúc này, lạnh lùng ta.

Ta vội vàng quỳ xuống: " Tiểu nữ là tiểu thư của Quốc C phủ, thượng quan Phi Phi. Vô tình vào rừng Đào, kh cẩn thận lạc đường, xin Thái Tử tha tội."

Ta cúi đầu, kh th được vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt Thái tử sau khi ta nói xong câu này.

"Thượng quan Phi Phi? Ngươi chính là gần đây đang phát cháo từ thiện ngoài thành, dân đồn đại là đại thiện nhân ? Ngẩng đầu lên, ta muốn xem ngươi tr như thế nào." C tử bên cạnh Thái tử lại lên tiếng.

Lúc này ta ướt hết , trang ểm xộc xệch, thực sự kh thể nói là gọn gàng. Kh thể chạy , đành dũng cảm ngẩng đầu lên.

"Ha ha... ha ha ha... Mặt ngươi bẩn hết , ngươi đào đất à?" C tử kia kh giữ hình tượng cười ầm lên.

Ánh mắt ta lóe lên một tia bực bội, chuẩn bị phản bác lại, nhưng Thái tử lên tiếng: "Im miệng."

C tử kia im lặng, Thái tử cũng ra lệnh cho ta đứng dậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...