Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Song Phương Cứu Rỗi

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của Tạ Diên, trầm giọng hỏi: " vậy? Đây kh giống lời mà sẽ nói ? Trong mắt , nên là ích kỷ, độc ác và ham hư vinh ? Tạ Diên, đã nỗ lực nhiều để thoát khỏi vùng núi, cả chặng đường đó đầy mưa gió bùn lầy.

làm thể vì một đàn mà đòi sống đòi c.h.ế.t được? cứ coi như hai năm trước bị hạ bùa, bị ma nhập . Tóm lại, đó kh , hoặc nói đúng hơn thì đó kh là con thật của .”

Tạ Diên cúi đầu, kh biết là đang nghĩ gì. Một lát sau, ngẩng đầu lên:"Từ ngày mai, sẽ kh như vậy nữa. Cô… Cô đừng khóc."

Tạ Diên cẩn thận lau lệ nóng nơi khóe mắt , giọng ệu cũng trở nên dịu dàng. Đây là lần đầu tiên, th sự xót xa và lo lắng trên gương mặt của . Kh buồn vì hoàn cảnh của , mà chỉ buồn vì cái kết của . Bởi vì kh chắc rằng thể cứu được bản thân, hay cứu được kh.

cố gắng nén nước mắt lại, chằm chằm vào mắt Tạ Diên: "Vậy hứa với là sau này kh được tự dùng d.a.o rạch tay nữa, cũng kh được để lo lắng nữa."

ngơ ngác bàn tay , trầm ngâm một lát nói với vẻ kiên định: "Được, hứa với cô."

Sau đêm đó, dường như Tạ Diên đã thực sự thay đổi. Ban đêm, kh còn nghe th tiếng khóc than, cũng kh còn chạy vào bếp nữa. Giờ đây, - vốn ngủ nướng đến trưa - đều dậy sớm mỗi ngày.

Mỗi ngày, khi thức dậy thì đều th trên bàn bữa sáng mà Tạ Diên đã chuẩn bị sẵn. thay đổi quá nh, ều đó khiến chút ngạc nhiên và tò mò.

Đến tối ngày thứ ba, lén mở cửa phòng Tạ Diên thì phát hiện tự trói thân , miệng nhét một miếng vải để kiềm chế tiếng khóc của , trên bàn đặt cả một lọ thuốc melatonin.

sợ đến mức tái mặt, vội vàng rút miếng vải trong miệng ra cởi trói toàn thân cho . Vừa mới cởi trói kh lâu, toàn thân đã cuộn tròn lại, bắt đầu chìm sâu vào cơn ác mộng.

th bò dậy, tìm xe lăn của , đẩy xe đến nhà bếp. Dao trong bếp đã bị giấu , kh tìm th dao, đành cho tay vào miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

… như vậy là do mộng du ?

vỗ vỗ mặt , đẩy Tạ Diên về phòng, đặt lên giường. còn muốn bò dậy, nhưng bị ngăn lại. khẽ gọi : "Diên Diên?"

Mi mắt Tạ Diên nhẹ run. phản ứng là siết chặt l tay dần dần ngừng lại hành vi của . Nhưng mỗi khi muốn rút tay về, lại càng siết chặt hơn, khiến kh thể cử động.

Cho đến khi trời tờ mờ sáng, mới hoàn toàn bu lỏng sự đề phòng.

rút tay về rời .

Khi thức dậy sau một hồi ngủ bù thì th trời đã về chiều. Trên bàn phòng khách đặt bữa sáng và bữa trưa đã nguội ngắt, Tạ Diên yên lặng ngồi đọc sách trước cửa sổ sát đất.

bàn tay vẫn còn đau của , chất vấn : "Tạ Diên, biết bị mộng du kh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-phuong-cuu-roi/chuong-5.html.]

"Biết."

"Tối qua nắm tay cả đêm, tay suýt bị bẻ gãy , biết kh?"

Tạ Diên nắm chặt góc sách, khớp ngón tay hơi cong lại. Dường như đang cố nén ều gì đó. Sau một hồi im lặng, nói: "Xin lỗi."

l cuốn sách xuống, vào mắt :"Nói , tại lại khắt khe với bản thân đến thế?"

lảng tránh ánh mắt , dời tầm của sang chỗ khác: "Làm vậy thì sẽ kh bị mộng du nữa, cô cũng sẽ kh lo lắng. Xin lỗi, kh thể đạt đến mức như cô mong muốn được, sẽ rời ..."

"Tạ Diên, muốn đứng lên kh?"

Tạ Diên chưa kịp nói ra những lời còn lại thì bị ngắt ngang. ngẩn ra, với vẻ hoang mang. lại hỏi: " muốn đứng lên kh?"

Trong nỗi đau của Tạ Diên, ngoài vết thương lòng thì chắc c còn đôi chân này. quan tâm đến đôi chân này đến thế mà giờ nó bị gãy , chắc c khó chịu.

lẽ sau khi chữa lành vết thương bên ngoài cho Tạ Diên thì mọi chuyện sẽ ổn.

"Kh cần đâu, chân thế này là đáng đời."

Rõ ràng là Tạ Diên để tâm đến đôi chân của , rõ ràng là lo lắng đến mức lòng bàn tay cũng đỏ lên.

nắm l tay : "Tạ Diên, bây giờ là bố của con , đừng hòng kh chịu trách nhiệm. đã nói là sẽ kiếm tiền nuôi và đứa bé , còn chưa làm được đ, lẽ nào muốn đổi ý à?

Đôi tay đẹp đến thế, rõ ràng là chúng được dùng để chơi piano, đôi chân dài đến vậy, mặc vest là đẹp nhất. Chắc c là con của chúng ta muốn th một bố khỏe mạnh, cứ coi như là vì con, hãy kiên cường sống tiếp, được kh?"

đối diện với ánh mắt của Tạ Diên, th được đôi mắt mờ sương đó dần dịu lại, hóa thành một làn nước long l.

"Ngày mai, chúng ta bệnh viện nhé, chữa chân và tay của ."

Mặt hơi đỏ. vừa định mở miệng, đã lên tiếng cắt ngang lời: "Kh được từ chối!"

trầm ngâm một lát khẽ nói: "Được."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...