Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ

Chương 15:

Chương trước Chương sau

Nương ta nói ta là "kẻ ngốc phúc của kẻ ngốc", Thái hậu khen ta là cô bé lương thiện. Ta nghĩ đại khái là vừa ngốc vừa lương thiện thật. Nhưng nói thế thì ngại quá, nên ta đáp:

– Bởi vì ngươi là Hoàng đế mà!

Ánh sáng trong mắt dường như vụt tắt ngay lập tức. hỏi tiếp:

– Thẩm Đường Châu, chuyện nàng hứa với ta, nàng sẽ kh quên chứ?

Ta suy nghĩ một chút trả lời:

– Những chuyện quan trọng, ta đều sẽ kh quên.

Ta lên xe, vẫy tay tạm biệt . đứng đó lặng lẽ theo. Bóng dáng đứng cô độc bên kia đường khiến ta nhớ lại lần đầu tiên gặp . Khi bu rèm xe xuống, n.g.ự.c ta chợt nhói đau. Ta tự nhủ chắc là do vết thương bị động đậy thôi.

Những ngày dưỡng thương ở phủ Tướng quân thật yên bình và mãn nguyện. Cây đào mà ta và Hoàn Hoàn trồng ngày xưa nay đã cao lớn lắm . cây, cha hỏi ta đang nghĩ gì, ta bảo đây là kỷ niệm năm bốn tuổi của hai chị em. Cha gật đầu:

– Cây lớn nh, Nhĩ Nhĩ của cha cũng trưởng thành tốt.

Cha còn kể nương cũng trồng một cây hạt dẻ ở biên quan, giờ cũng đã vươn cao. Đến ngày thứ sáu, nương ta thực sự đã trở về. Vừa th nương ở cửa, nước mắt đã đầm đìa. Ta nghẹn ngào gọi một tiếng "Nương", nhào vào lòng . nhẹ nhàng vỗ về ta. Sau khi bình tĩnh lại, nương xót xa xem vết thương của ta lại khóc tiếp. đến khi cha tới dỗ dành, mới thôi nức nở.

Nương ở bên ta từng tấc kh rời, đút thuốc, đọc sách, dạo hoa viên cùng ta. Nhưng lạ thay, mỗi khi ta ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c hay ngồi yên đọc sách, nương lại cau mày khổ sở. Ngay cả khi ta ngồi xích đu tĩnh lặng, cũng buồn bã. Ta chỉ ăn một viên hạt dẻ bơ, đã bật khóc.

Ta buồn lắm, hỏi nương:

– Chẳng lẽ vì con trưởng thành như thế này mà nương kh còn thích con nữa ?

Nương ngẩn hồi lâu, xoa đầu ta:

– Kh , chỉ là Nhĩ Nhĩ của nương thực sự lớn .

Nói xong lại khóc, nhưng lần này vẻ khổ sở đã vơi nhiều.

Khi vết thương sắp lành, ta xin cha đưa biên quan. Cha đắn đo mãi cũng đồng ý. Trước ngày khởi hành, Triệu Dụ đến thăm. Tuy thánh chỉ phong ta làm Hoàng hậu chưa chính thức tuyên đọc, nhưng ai cũng ngầm hiểu Thẩm Đường Châu kh thể rời cung. Vì ta bị thương nặng, sống c.h.ế.t chưa rõ, nên ta mới thể thay đổi kế hoạch. Khi ta rời kinh, cái tên "Thẩm Đường Châu" vẫn đang ở trong cung dưới dạng một hôn mê bất tỉnh.

Triệu Dụ hỏi:

– Nghe nói ngươi kh định làm Hoàng hậu?

lẽ vậy. – Ta đáp.

Nàng đưa ta thiệp mời thành hôn, ta hứa sẽ chuẩn bị đại lễ. Nàng cười, đặt lên bàn một cây trâm tinh xảo và dặn:

– Kh được tặng châu thoa đâu nhé.

Nàng nói thêm rằng chiếc trâm này kh Hoàng thượng tặng, quay rời . Ta gọi với theo:

– Triệu Dụ, cảm ơn ngươi đã luôn ở bên ta.

Nàng khoát tay, bảo ta bớt sến súa . Triệu Dụ là cô gái đặc biệt nhất ta từng gặp – nàng hoạt bát, liều lĩnh, nhưng cũng vô cùng đoan trang, tú lệ. Ta từng ngưỡng mộ nàng nhiều lần.

Đến biên quan, ta mệt lử, sắc mặt tái nhợt. Hoàn Hoàn đã đợi sẵn ở cổng tiểu viện, ta vừa xuống xe là nhào ngay lên nàng.

Một vị tướng quân họ Tiền đứng cạnh đó trêu chọc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-15.html.]

– Thẩm tướng quân, ngài bảo đưa Nhĩ Nhĩ tới làm lo hai đứa giống nhau kh phân biệt được. Ai dè một đứa trắng trẻo sạch sẽ, một đứa đen thui, dễ nhận ra quá!

Một nam t.ử khác (chính là ở hội săn bắn) liền lên tiếng:

– Tiền tướng quân bớt lời . Rõ ràng một oai phong hiên ngang, một dịu dàng động lòng mà.

Ta ngủ li bì m ngày ở tiểu viện của nương mới hồi sức. Hoàn Hoàn rủ ta chợ đêm – phiên chợ đặc biệt nhất vùng này, nửa năm mới một lần. Chợ đ nghịt , ta và Hoàn Hoàn bị lạc nhau. Đang đứng đợi ở một sạp ngọc, bà chủ sạp bỗng trúng cây trâm trên đầu ta:

– Cây trâm xấu xí này bán cho ta ?

Ta từ chối, bảo nó kh hề xấu. Bà ta lại đòi l tiền c để khắc lại cho đẹp, ta vẫn lắc đầu. Bà ta thế mà định cướp, lôi kéo ta kh bu. Đột nhiên gọi tên ta, một chưởng đẩy bà ta ra. Hoàn Hoàn ôm chầm l ta, nức nở:

– Nhĩ Nhĩ, ta cứ ngỡ lại đ.á.n.h mất tỷ !

Ta an ủi nàng rằng ta đã lớn, kh dễ lạc nữa đâu. Nàng nghe ta nói xong lại càng khóc dữ hơn. Lần đầu tiên ta nghe th giọng nói của Hoàn Hoàn, cảm giác thật kỳ lạ, giọng nàng giống giọng ta. Sau lần đó, ta th Hoàn Hoàn chẳng bao giờ nói chuyện nữa. Ta hỏi nương, trầm tư:

– Sau khi con vào cung nửa tháng, Hoàn Hoàn bị bệnh nặng, sốt hơn một tháng. Khỏi xong thì con bé kh nói được nữa.

Ta ngạc nhiên bảo hôm chợ vẫn th nàng gọi tên ta mà. Nương im lặng một lát bảo:

– Vậy thì tùy con bé . Hoàn Hoàn quá th minh, nó cái gì cũng biết, chỉ là kh muốn nói ra thôi.

Mùa thu hoạch hạt dẻ đến. Ta đòi leo cây dù kh biết trèo. Cha bắc thang cho ta. Ngồi trên cành cây xuống cha nương và Hoàn Hoàn, ta bỗng hiểu vì Triệu Dụ lại thích trèo cây đến thế.

Nương làm nhiều hạt dẻ bơ. Dù kh thích, ta vẫn cố ăn sáu cái vì ánh mắt mong chờ của . Sợ ngày nào nương cũng bắt ăn, ta đề nghị mang hạt dẻ ra chợ bán. Ta th khiếu buôn bán lắm. Bán hết hạt dẻ, ta chuyển sang mở sạp viết câu đối. Mở sạp cả tháng chỉ bán được đúng một bộ, đã thế còn nộp phí chỗ ngồi. Ta bàn với Hoàn Hoàn dọa tên thu phí, nhưng nương xuất hiện dọa đ.á.n.h gãy chân cả hai. Thế là ba chúng ta cười vang cả một góc chợ.

Để an ủi sau vụ làm ăn lỗ vốn, Hoàn Hoàn quyết định kéo dạo ở một phiên chợ khác cho khuây khỏa. Chẳng ngờ lúc đang tha thẩn ngắm đồ, lại một chủ sạp cứ dán mắt vào cây trâm trên đầu .

Ông ta giới thiệu buôn ngọc thạch Đại Châu đến từ Vân huyện xa xôi. Khẳng định sạp toàn hàng thượng phẩm, ta ngỏ ý nếu chịu bán lại cây trâm đang cài, ta sẵn sàng tặng hai món đồ tùy chọn trên sạp ngọc của .

từ chối ngay lập tức, nhưng cũng l làm lạ nên hỏi thăm:

lại lặn lội từ tận phía Nam lên vùng biên thùy phía Bắc này để bán ngọc thế?

Ông ta cười hỉ hả, bảo rằng giờ đây thế đạo tốt đẹp, thiên hạ thái bình nên muốn đây đó x pha. Qua một lúc, ta lại chắp tay cảm thán:

– Cũng nhờ đương kim Hoàng thượng của chúng ta cần chính yêu dân, chúng ta mới được ngày nay.

thuận miệng tiếp lời:

– Ừm, đúng là cần chính!

Ông chủ với ánh mắt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì. vội chọn đại m món đồ, bảo Hoàn Hoàn trả tiền nh chóng rời .

Hình như kể từ sau buổi chợ phiên đó, cái tên Châu Thuấn cứ vô tình xuất hiện qu mãi. Lúc giúp cha l gi Tuyên Thành, m thư sinh trong tiệm đang rôm rả bàn luận về những chính sách mới của . Khi ngồi ăn sáng ở quán đậu hũ quen thuộc, cũng nghe th các thực khách đang nhắc tới Châu Thuấn với vẻ đầy kính trọng.

Sự hiện diện của dày đặc đến mức quyết định ở lỳ trong nhà hai ngày cho khuây khỏa. băn khoăn, bèn hỏi nương:

– Nương ơi, thường xuyên nhớ tới một là biểu hiện của ều gì ạ?

Nương bị câu hỏi của làm cho sửng sốt, bà lo lắng hỏi chuyện gì . chỉ biết cúi đầu lý nhí:

– Dạ kh gì đâu ạ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...