Sống Vượt Thời Gian
Chương 113:
Bà cầm cây sào tre, vòng qu con đường nhỏ trong rừng ven hồ lớn, tuần tra nơi này, như thể tuần tra lãnh địa của .
Hôm nay yên tĩnh hơn mọi khi, bà lão vừa vừa xuống nước, bờ hồ.
Từ xa, bà lão đã th hai đang câu cá ở phía bên kia.
Bà lão nghĩ đã đến đây , chắc c vẫn để ta câu được một xô cá đã mới tính.
Bà rón rén bước chân, chuẩn bị đến xem hôm nay bao nhiêu cá cần phóng sinh.
câu cá là hai đàn , vì quay lưng về phía bà lão, nên bà kh rõ mặt họ, nhưng bóng lưng và dáng vóc, đó là hai trưởng thành.
Bà về phía này, đứt quãng nghe th hai nói chuyện.
đàn nói: “Chúng ta nh lên một chút, con mụ già đó xem xong vụ án chắc c sẽ quay về.”
Bà lão chằm chằm đàn này, cảm th hơi kỳ lạ, ta dường như cứ liên tục cử động, hoặc là đứng dậy, hoặc là nhấc cần câu lên.
“Kh vội, nghe nói m vụ án đều xét xử trong hôm nay, xem xong một vụ chắc c xem vụ tiếp theo, sẽ kh về nh vậy đâu.” đàn thấp hơn nói.
Hai tr vẻ quan hệ tốt, trong xô chắc chưa cá gì, bà lão liền về phía khác, để hai này ở lại đây, lát nữa quay lại xem.
Khi bà trở lại phía này, đã là hai mươi phút sau, bà lão cảm th gì đó kh ổn, vì đàn cao lớn đang đứng phía sau đàn thấp hơn, ta dường như muốn đẩy .
“Hai đứa!” Bà lão cất tiếng gọi: “M đứa câu cá kia! Ở đây kh được phép câu cá!”
Bà vừa lên tiếng, tình hình bên kia liền thay đổi, cả hai đều quay đầu bà.
Bà cầm một cây sào tre dài hơn hai mét, nói: “Thả cá xuống, m đứa !”
Khi bà lão nói, ánh mắt bà luôn chằm chằm vào đàn cao lớn. đó bà, lại đàn thấp hơn, ánh mắt trở nên hung dữ.
Và lúc này, đàn thấp hơn hoàn toàn kh biết gì về tình hình hiện tại, chỉ một mực tức giận với bà lão –
“Bà già, hồ nước này là của chung, chúng câu hai con cá thì nào?”
“Nghiêm cấm câu cá! Các muốn ăn cá thì đợi đến Tết, của làng sẽ đến tổ chức.” Bà cụ nhận th đàn cao lớn kia kh nói một lời nào, ta lùi sang một bên, dường như muốn nhường chỗ gần hồ nước đó ra, nhường lại cho bà và đàn thấp hơn để giành cá.
đàn thấp hơn xách xô nước, tr vẻ tuyệt đối sẽ kh đưa cho bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-vuot-thoi-gian/chuong-113.html.]
Thế là, bà cụ nói: “Nếu là trước đây, sẽ kh cho phép các mang cá , nhưng hôm nay th các cũng vất vả, thì cứ xách cá nh .”
Ai cũng biết tính cách khó tính của bà, đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị phát hiện là đánh một trận mới l được cá, nhưng kh ngờ đối phương lại khoan dung một lúc, thế là đàn thấp hơn nói: “Xem ra hôm nay bà cụ vẻ vui tính ghê, chúng câu được bốn con cá, cũng đủ .”
Vừa nói, ta vừa gọi đàn cao lớn vẫn im lặng bên cạnh, hai cùng nhau bỏ .
Bà lão hai rời , lòng vẫn còn hoảng sợ.
Bà chắc c, vừa đàn cao lớn đó muốn g.i.ế.c đàn thấp hơn, lẽ còn muốn g.i.ế.c cả bà nữa.
Nếu bà nhất quyết thu cá, đàn thấp hơn sẽ giành với bà, lúc đó đàn cao lớn muốn g.i.ế.c cả hai họ sẽ đơn giản hơn nhiều.
Trong tâm trí bà lão luôn in đậm ánh mắt của đàn đó.
Đó là một đôi mắt muốn g.i.ế.c .
Hai đó đã xa , kh còn cơ hội tốt này nữa, đàn cao lớn chắc sẽ kh đến nỗi g.i.ế.c trên đường đâu nhỉ.
Bà muốn đến trấn, để nói chuyện này với cảnh sát.
Nhưng đó là cảnh sát.
thứ gì đó phía sau cứ níu kéo bà, kh ngừng bảo bà kh được tìm cảnh sát.
Buổi chiều, con gái nuôi của bà đến thăm bà.
“Mẹ nuôi, hôm nay con trấn xem kịch vui, lúc về mua ít sườn heo, hầm khoai sọ, con mang sang cho mẹ một ít.”
con gái nuôi này được bà nhận nuôi từ hơn hai mươi năm trước, khi đó bà mới bốn mươi tuổi, lúc đó bà cùng mọi xây dựng hồ chứa này. Cô bé khi mới bảy tám tuổi, đến tuổi học vỡ lòng, thời đó quy định khá nghiêm, kh hộ khẩu thì trường làng cũng kh nhận.
Nhưng cô bé này là đứa con thứ ba trong nhà, gia đình kh muốn tốn tiền, bèn nghĩ cách làm hộ khẩu cho cô bé, tìm một gia đình còn suất, đăng ký tên cô bé vào đó.
Khi đó bà vừa mới lập gia đình, ở tuổi này bà cũng kh định sinh con nữa, chỉ muốn sống qua ngày thôi. Thế là gia đình kia đến cầu xin bà giúp đỡ, đăng ký hộ khẩu cho cô bé dưới tên bà.
Bà đã từ chối.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
4. Sáng hôm sau, cô bé tự đến, cô bé nằm sấp trên tường sân nhà bà, hào sảng, nói với bà: “Dì ơi, con là Tam Nữu, chỉ cần dì giúp con đăng ký hộ khẩu, sau này dì là mẹ nuôi của con, đợi con lớn lên, con sẽ hiếu kính dì, đối xử với dì còn tốt hơn cả mẹ ruột con, lúc đó con hầm c thịt, mẹ ruột con uống c, dì ăn thịt.”
cá tính, lại còn biết ăn nói.
Khi đó bà đã đồng ý như bị ma xui quỷ khiến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.