Sống Vượt Thời Gian
Chương 120:
Càng nghĩ về toàn bộ sự việc, cô càng cảm th khó chịu, n.g.ự.c từng cơn đau âm ỉ, bữa trưa một chút cũng kh ăn nổi, chồng cô lại ra ngoài .
Cô kh biết nên tìm ai để nói chuyện này. Những xung qu cô, những thân thiết, đều là bên nhà họ Dương. Dân làng cũng kh m khi trò chuyện với cô.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong tiềm thức, cô cũng biết nhà họ Dương ở đây tiếng tăm kh tốt lắm. Mà cũng thôi, nếu tiếng tăm tốt thì đâu thể cưới một cô gái ngoại trấn tiếng tăm kh hay như cô.
Cô kh nơi nào để tâm sự, họ hàng bạn bè của cô đều ở Bách Hợp trấn. thân duy nhất của cô là hai đứa con, nhưng bọn trẻ còn nhỏ, chắc c kh thể nói chuyện này với chúng.
Ngực cô càng lúc càng đau, cần làm gì đó để bản thân dễ chịu hơn, thế là cô vào phòng trong, l ra một túi quần áo lớn.
Hai hôm trước, chị dâu hai ghé qua, mang cho cô ít quần áo cũ của con cái . Nhà chị dâu hai hai cô con gái và hai con trai, hai cô con gái đó đều được đăng ký hộ khẩu ở nhà khác, chỉ nộp tiền phạt cho một con trai.
Cô con gái thứ hai nhà chị dâu hai còn lớn tuổi hơn con gái lớn nhà cô. Bây giờ sắp vào đ , nên chị mang hết quần áo cũ kh mặc vừa trong nhà sang.
Huệ Hương kiểm tra từng cái một, chỗ nào hỏng thì vá lại, mùa đ năm nay thể kh cần mua quần áo nữa.
Kim liền đ.â.m vào đầu ngón tay cô, những hạt m.á.u nhỏ li ti trào ra.
Cô ngón tay rỉ máu, đột nhiên nhớ đến một câu chuyện ngày xưa ở quê cô.
Trong câu chuyện nhỏ đó, hình như chủ yếu kể về một đàn giàu , ra ngoài khoe của nên bị ta giết.
Huệ Hương nhớ rõ một chi tiết trong đó, là lúc vợ đang ở nhà làm c việc may vá, đột nhiên bị kim đ.â.m một cái, vợ liền nói chồng chắc c đã gặp chuyện. Quả thật, trong câu chuyện, chồng đó ở bên ngoài bị ta c.h.é.m nhiều nhát.
Câu chuyện này hình như muốn nói vợ chồng đồng lòng.
Huệ Hương đầu ngón tay bị đ.â.m của , m.á.u trên đó khiến cô ngẩn .
Nh chóng, đàn trở về, mặt đỏ bừng vì rượu, đứng cũng loạng choạng, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống ghế ở gian nhà chính.
" nói với , kh đồng ý, nói là chưa thành gia lập thất, nếu làm thật như vậy, nói ra kh hay." Dương Lão Ngũ thở dài một hơi, kh nhịn được nói: " đã lớn tuổi thế này mà còn chưa thành gia lập thất, sau này làm mà cưới vợ được nữa chứ."
Huệ Hương kh nghĩ nhiều như vậy, chỉ biết chuyện này kh thành, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại hít một hơi, nói: " nói với là chuyện này tuyệt đối đừng nói ra ngoài kh?"
"Yên tâm , từ nhỏ đã kh là hay nói chuyện phiếm ."
" sẽ nghĩ xem còn ai khác kh, nếu thật sự kh được thì sẽ tìm hai." đàn nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-vuot-thoi-gian/chuong-120.html.]
" ên ? hai đã kết hôn !"
" thể ly hôn giả, đến lúc đó để con cái dưới tên chị dâu hai của chẳng là được ?" ta dường như đang chìm đắm trong kế hoạch của chính , hoàn toàn kh xem xét tình hình bên ngoài.
Kim của Huệ Hương lại vô tình đ.â.m vào đầu ngón tay cô.
Một cơn đau nhói truyền đến.
--- Chương 56 ---
Dương Lão Ngũ uống rượu xong, cả hưng phấn, ta nằm đó, trong đầu vẫn là những ngày tháng đã qua.
con trai thật tốt, lúc đó ở trong làng sống tốt biết bao, đâu như bây giờ ta lại chịu ấm ức thế này.
ta quay đầu lại, vợ ngu ngốc đang khâu vá, lóng ngóng vụng về, lúc nào cũng tự đ.â.m chảy m.á.u ngón tay, mà ngu ngốc thế kh biết!
Trong lòng ta thật sự uất ức, lại cưới một vợ như thế này chứ?
phụ nữ này tính tình kh tốt, kh biết ra ngoài nói chuyện với khác. Cưới về đã lâu như vậy , vẫn chẳng quen biết ai.
Quan trọng hơn là, cái bụng cũng kh tr khí, kh sinh được một mụn con trai nào.
Càng nghĩ trong lòng ta càng tức giận, đặc biệt khi th phụ nữ đó vậy mà kh biết đến rót cho ta chút nước nóng, trong lòng càng thêm bực .
ta đứng dậy, định tìm gây sự, nhưng kh ngờ, vừa đứng dậy, đối phương đã cầm l cái cuốc, nói: "Em làm cỏ đây."
Huệ Hương biết đàn đang lửa giận, cô liền lên núi làm cỏ. Đây là thói quen của cô ở nhà mẹ đẻ, cô thường dựa vào cách này để tránh bị cha mẹ đánh đập.
Cô vác cuốc, chưa được m bước thì gặp nhóm của tòa án lưu động.
Những đó bây giờ đang trên đường về trấn, một đám đ tấp nập xuống, bên cạnh ngoài cảnh sát ra, còn trong làng.
Huệ Hương đứng bên cạnh những này, cô biết, những này bây giờ đang về trường cấp hai của trấn, họ đều ở trong ký túc xá của trường cấp hai Đồng Lâm trấn.
Trong lòng cô nảy sinh sự ghen tị, những này số thật tốt, tuy nói là lên núi, nhưng nh là thể về trấn, kh ở lại đây cả đời.
"Hai vụ án g.i.ế.c trước đây kh xét xử ở trấn vậy?" Ban đầu khi nghe nói tòa án lưu động sẽ đến, mọi thực ra đều mong được nghe về vụ án g.i.ế.c đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.