Sống Vượt Thời Gian
Chương 21:
"Đồng chí cảnh sát, thật sự kh biết tình hình nhà họ thế nào đâu." đàn trung niên vừa tưới phân vừa vui vẻ nói: " kh việc gì cũng đâu thể cứ chằm chằm vào nhà khác được."
"Vậy trong làng các /bà ai hiểu về ta hơn?"
"Cái này thì càng kh rõ nữa, đồng chí cảnh sát, cô là thành phố, chắc c ngày nào cũng khá nhàn rỗi, các cô kh biết chúng những n dân này bận rộn đến mức nào đâu, trời chưa sáng chúng đã lên núi, trời tối mịt mới về được, những mảnh đất này, những cánh đồng phía dưới kia, đều kh thể thiếu , chỉ cần sơ suất một chút, cả năm coi như trắng tay, chúng bận rộn như vậy thì làm gì thời gian lo chuyện nhà khác."
Trong đầu Vân Tùng hiện lên toàn bộ những trải nghiệm trong quá khứ ở thôn Hạnh Hoa, chính vì vất vả nên mọi sẽ tr thủ từng phút từng giây để buôn chuyện, lúc đó cô còn suy ngẫm về hiện tượng này, cho rằng chuyện phiếm trong môi trường như vậy là một loại liệu pháp tâm lý cộng đồng đặc biệt.
Trên mặt cô kh biểu lộ gì, nói: "Điều này cũng đúng."
ngay sau đó đàn trung niên này liền kh nhịn được hỏi
"Ông ta phạm tội lớn kh? Là trộm ngân hàng g.i.ế.c à? Vụ án trộm ngân hàng của các cô đã ều tra ra chưa? Nghe nói mất m vạn tệ, đã tìm th chưa?"
Kìa bận rộn như thế mà vẫn muốn buôn chuyện.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vân Tùng nói: "Các /bà nghe chuyện này từ đâu?"
" trong trấn đều đang nói đ."
"Các /bà kh bận đến mức kh thời gian tìm hiểu chuyện của khác ?"
"Những gì chúng muốn biết đều là những chuyện lớn này, còn chuyện nhà ai với nhà ai quan hệ tốt hay kh tốt, những chuyện nhỏ nhặt đó chúng kh thời gian để biết."
trong làng đều là những tinh r, kh những kh muốn nói những ều biết, mà còn muốn moi thêm chuyện từ miệng cảnh sát.
Vân Tùng chỉ thể hỏi tiếp theo.
"A? A?" Bà lão chỉ chỉ vào tai : "Kh hiểu."
"Muốn hỏi bà một chút về chuyện của Vương Gia Vượng."
"Gia Vượng à! Đúng vậy, nhà thịnh vượng chứ!"
Vân Tùng: "..." Cảm ơn đã nhắc nhở ý nghĩa của cái tên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-vuot-thoi-gian/chuong-21.html.]
Vân Tùng cứ thế loay hoay hơn hai tiếng đồng hồ, th trời sắp tối mà vẫn kh m tiến triển.
Mai Duyệt vẫn luôn về phía Vân Tùng, cô bé biết khá ít chuyện, cô bé chỉ là một đứa trẻ, vẫn sống trong thế giới của riêng , bình thường ngoài thích đọc sách thì thích bắt cua ở khe suối, trong làng, chuyện trong làng, cô bé biết ít. Cô bé đặc biệt muốn giúp đỡ, nhưng lại kh thể, chỉ thể hỏi mẹ .
"Mẹ ơi, mẹ biết chú Vương kia kh? Ông g.i.ế.c ở ngoài . Cả trấn đều đang nói chuyện này." Lúc ở trường cô bé còn hơi sợ, về đến nhà thì hoàn toàn kh sợ nữa.
Ngôi nhà đất nhỏ vu vức của gia đình cô bé, đối với Tiểu Mai mà nói, nơi đây chính là nơi an toàn nhất trên thế giới này, bất kỳ ma quỷ nào cũng kh thể vào được.
"Chuyện lớn, con nít con nôi đừng xen vào, mau làm bài tập ." Mẹ của Tiểu Mai cũng đang nghĩ về chuyện này.
Mẹ của Mai Duyệt tên là Ninh Hương Tú, cô biết ơn Vân Tùng, biết ơn việc đối phương trước đây đã giúp đỡ nói đỡ ở trường, giúp con gái được học suôn sẻ.
Cô tự cảm th nợ một ân tình lớn, trong lòng liền muốn coi Vân Tùng như khách quý, đón Vân Tùng về nhà, nấu cơm đãi cô.
Kết quả là Vân Tùng bận hỏi mọi về chuyện của Vương Gia Vượng, kh thể đến ăn cơm.
Giờ con gái vừa nói, cô cũng đã hiểu ra, cô Vân Tùng đang nói chuyện với khác trên sườn đồi ở phía xa.
Ninh Hương Tú chút lạ, Vân Tùng kh đến hỏi cô ?
Vân Tùng hỏi thêm vài trong làng, đảm bảo đã trò chuyện riêng từng khoảng mười phút, sau đó mới quay lại phía nhà họ Mai, tìm Ninh Hương Tú.
“ vừa nãy còn đang nghĩ, cô kh đến hỏi ?” Ninh Hương Tú vốn chuẩn bị gánh nước, giờ đặt gánh xuống. Tính bà thẳng t, liền nói ra nghi hoặc trong lòng.
Vân Tùng giải thích: “ cùng Mai Duyệt nhà cô đến làng, nếu sau này ều tra ra được gì, cho dù nhà cô kh nói gì, mọi cũng thể nghi ngờ là do nhà cô tiết lộ. Cho nên hỏi những khác trước, khi nói chuyện với họ, họ sẽ biết kh nhận được bất kỳ th tin nào từ Mai Duyệt nhà cô.”
“Vậy họ nói gì kh?” Ninh Hương Tú hỏi, thực ra trong lòng bà đã câu trả lời.
Vân Tùng lắc đầu.
Ninh Hương Tú kh hề ngạc nhiên khi mọi kh nói gì.
Bà lập tức nói: “Cô muốn hỏi chuyện gì về Vương Gia Vượng? Chuyện gì biết đều thể nói cho cô.”
Ninh Hương Tú biết đồng chí cảnh sát Vân Tùng đã từng giúp muốn hỏi chuyện, bà vốn đã định nói, chỉ là ban đầu th đối phương kh hỏi , trong lòng bà chút hụt hẫng. Giờ nghe Vân Tùng nói lý do đằng sau, bà cảm th đối phương đã suy nghĩ chu đáo cho , trong lòng dâng lên một luồng ấm áp, càng cảm th nhất định nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.