Sống Vượt Thời Gian
Chương 6:
Bên cạnh, Đồng Cẩm nháy mắt với cô : "Mắt cô kh khỏe, qua đó nghỉ một lát , sẽ nghe bà cụ nói."
Bà lão liền nói: "Là con trai làm."
“Tối hôm đó, nó ra ngoài đánh bài, nói là đánh bài, nhưng thực ra là trộm tiền đó.”
Đường Triều nghe th câu quen thuộc này, quay đầu sang đồng nghiệp bên cạnh, đối phương gật đầu.
Đồng Cẩm nói: "Bà ơi, cháu đã xác minh , con trai bà tối hôm đó thật sự kh thời gian."
Đây là lần đầu tiên gặp một bà lão quyết tâm gửi con trai vào tù đến vậy.
Bà lão đ mặt, trái , xác định xung qu kh ai, lúc này mới nói: "M cô từ thành phố xuống đây, chắc c cũng muốn kết án nh. Con trai yếu đòn lắm, mười m roi là nó sẽ khai hết thôi." Nghe câu này là biết bà lão chắc hẳn đã nghe tuồng, nghe kịch kh ít.
Bà lão thật sự đã chịu nhiều khổ cực. Kể từ khi con trai bà dính vào cờ b.ạ.c năm ngoái, cả nhà đều ăn rau x khoai tây. Cứ thế này thì cuộc sống kh thể tiếp tục được nữa.
Đường Triều nói: "Chúng bây giờ kh thể dùng nhục hình bức cung."
“Đó kh là trọng ểm, trọng ểm là con trai bà kh trộm tiền ngân hàng.” Đồng Cẩm vẫn chưa bị cuốn theo.
Bà lão chỉ đành thở dài một hơi, quay về.
Sau khi bà , lại khác đến cung cấp m mối.
Đường Triều và Đồng Cẩm đều ghi chép lại.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đầu bên kia, bà lão nh đã về đến nhà, con dâu đang giẫm than, cháu trai cháu gái thì từng cục từng cục nặn than. Làm thế này cả ngày cũng chẳng kiếm được m tệ.
Thực ra con trai bà trước đây làm việc ở nhà máy, cũng coi như siêng năng, mỗi tháng thể kiếm được hơn 400 tệ. Lúc đó cả gia đình đều sống khá ổn, thỉnh thoảng còn thịt ăn.
Giờ thì, bà lão thở dài một hơi, bà vào nhà nấu cơm, tối nay lại ăn khoai tây.
Lúc này, Đồng Lâm trấn đang là giờ nấu bữa tối. Bà lão đang hấp khoai tây, còn từ nhà hàng xóm vọng lại tiếng chặt xương lách cách.
Khi bà lão bưng khoai tây ra, lũ trẻ đã bị mùi thịt hầm hấp dẫn mà chạy vào.
“Bà ơi, hôm nay ăn thịt kh ạ?”
Kết quả là vừa vào đã th toàn khoai tây.
“Nhà bên cạnh lại hầm thịt. Hôm qua chẳng đã hầm ? tự nhiên họ lại giàu thế?” Con dâu cũng bước vào.
Bà lão ngây một lát, nói: "Hơi gì đó kh đúng. Trước đây chẳng họ còn nợ tiền ta chưa trả ? M hôm trước chủ nợ còn đến tận nhà đòi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-vuot-thoi-gian/chuong-6.html.]
Giờ lại thể ăn thịt liên tiếp hai ngày ?
Khoảng thời gian này, tất cả sự chú ý của mọi đều đổ dồn vào chuyện ngân hàng bị trộm. Thế nên vào lúc này, cả bốn trong gia đình đều chung một phản ứng.
Bốn cặp mắt cùng lúc sang nhà hàng xóm.
Ngay sau đó, liền th bà lão trong nhà bật chân chạy .
Thế là, khi Vân Tùng thăm dò cả ngày trở về, cô th cảnh tượng là một gia đình bốn đang bưng bát đến và hai đồng nghiệp đã chịu hết cách.
“Chúng đến cung cấp m mối!”
--- Chương 4 ---
Tháng Mười ở Đồng Lâm trấn nóng. Vân Tùng đã đến thăm quê của hai c nhân kia, một ở thôn Tam Lý cách đó hơn 20 cây số, một ở trấn Vũ Lan kế bên. Suốt cả ngày, cô mệt đến mức cổ họng khô rát như bốc khói, nhưng cả hai c nhân đều kh về quê.
Trên đường trở về, cô vẫn luôn suy nghĩ nếu hai này thật sự là kẻ trộm ngân hàng thì bây giờ họ nên đâu?
Vẫn chẳng m mối nào. Chủ yếu là dân Đồng Lâm trấn ban ngày đều bận rộn làm việc, buổi tối về cơ bản là ngủ say, ngủ sâu.
Cô chỉ thể hy vọng việc treo thưởng sẽ kết quả.
Kết quả là vừa về đến nơi, cô đã bị một gia đình bốn vây qu. Vân Tùng trước đó cũng chỉ nghe nói về hành vi của bà lão này, chứ chưa từng gặp mặt.
Giờ th gia đình đến cung cấp m mối này, cô cũng kh nhận ra đây chính là bà lão mà Đồng Cẩm từng nhắc đến.
“Vào trong ký túc xá ngồi .” Bên ngoài nóng quá.
Đồng Cẩm và Đường Triều muốn đưa mắt ra hiệu cho Vân Tùng, nhưng hai chợt nghĩ lại, thôi cũng chẳng cần, đằng nào thì cả ba họ, ai cũng sẽ bị lừa một lần.
Thế là Vân Tùng rót nước cho họ, hỏi về những chuyện họ biết.
“ nhà bên cạnh chúng thể đã trộm ngân hàng.” Bà lão là mở lời đầu tiên.
“M phát hiện ra bằng cách nào?”
“Họ ăn thịt liên tục hai ngày .” Con dâu của bà lão gạt gạt m miếng khoai tây nói.
Đứa trẻ trong nhà vội vàng kéo tay mẹ: "Mẹ ơi, mẹ đừng nói thật. Mẹ nói thế cảnh sát chắc c sẽ nghĩ chúng ta ghen tị vì nhà họ ăn thịt."
Bà lão vội vàng xua tay: "Cảnh sát chắc c hiểu ý chúng . Chúng kh ghen tị, mà nhà họ vốn dĩ còn nghèo hơn cả chúng . Trên thì bà mẹ già yếu bệnh tật, mỗi ngày sắc một thang thuốc, dưới thì ba đứa trẻ cần ăn, lúc đóng học phí vay tiền từ đầu phố đến cuối phố, nồi nhà họ chẳng tí dầu mỡ nào, m hôm trước còn chủ nợ đến đòi tiền..."
Bà lão cứ thế nói, trong đầu lại nhớ đến những chuyện thảm thương của gia đình kia, lý trí bà bỗng chốc trở về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.