Sống Vượt Thời Gian
Chương 97:
“Vậy nên khoảng thời gian này chúng ta hãy biên soạn một số thứ liên quan đến số mệnh, truyền ra ngoài.”
Cuối cùng cũng một hướng mới, T Cẩm lập tức bật dậy, cô bây giờ sợ nhất là vào thôn, tiếp nhận những lời dân làng lặp lặp lại rằng vẫn sinh con trai, nghe mà đau đầu, kh nói quá, mà là thật sự sẽ đau đầu.
“Hồi nhỏ một phép xem số mệnh vân tay này thịnh hành.” Vân Tùng đọc một lượt bài hát vân tay.
Đường Triều: “Cái viết ra phép xem số mệnh này chắc một kẻ thù một xoáy hả, đây kh là nhắm vào mỗi chỉ một xoáy thôi .”
“Thế nên chúng ta sửa một chữ.”
“Thế còn ‘một xoáy chăm’? Chăm chỉ, được kh?” Đường Triều nói. Chắc c ền một chữ vào đây mới thuận miệng.
“Một xoáy chăm, hai xoáy giàu. Hai câu này liền với nhau, em luôn cảm th hai xoáy là chủ của một xoáy. Một xoáy chăm chỉ thì hai xoáy giàu . Nếu em là một xoáy, em sẽ th cuộc đời khổ.” Đồng Cẩm đọc lại một lượt, cúi đầu vân tay của .
“Xoáy là hình tròn đúng kh?”
“Đúng vậy.”
“…Em đúng là một xoáy! Nh nh nh, mau đổi cho em một vận mệnh tốt !”
“Thế thì ‘phúc’ thì ? nghĩa là phúc khí. ‘Một xoáy phúc, hai xoáy giàu’. Th ệu khác nhau, nhưng cũng thuận miệng.” Đường Triều nói.
“Cái này được đó, ý nghĩa phúc khí cũng tốt. Ai một xoáy cũng kh cần cảm th số kh may.”
“Vậy chốt chữ này .” Vân Tùng vỗ bàn quyết định. “Chắc c vẫn kh xoáy nào, đến lúc đó thì nói họ là nhân tài hiếm , số mệnh tự nắm giữ.”
Ba lại bắt đầu nghiên cứu những nốt ruồi trên mặt, nốt ruồi nào đại diện cho đại phú đại quý, nốt ruồi nào thể đỗ đại học. Nói chung, cái gì tốt thì đều ghi lại hết.
Cả ba đều tràn đầy khí thế, dù thì bây giờ họ càng nghĩ ra nhiều, về sau càng nhiều đứa trẻ được gieo vào một niềm tin rằng sinh ra đã số mệnh tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-vuot-thoi-gian/chuong-97.html.]
Chỉ riêng về vận mệnh thôi thì chắc c kh đủ.
Thế hệ những chủ chốt của làng, lớn lên trong những năm sáu, bảy mươi, thời kỳ đó là giai đoạn khó khăn của đất nước, con đường phát triển của dân trong làng quá hẹp, muốn làm c nhân trong thành phố cũng cần gi giới thiệu.
Nhiều đều cho rằng cả đời sẽ như vậy, và cũng chấp nhận rằng thế hệ sau của cả đời cũng chỉ ở trong làng.
Những thứ liên quan đến vận mệnh mà Vân Tùng nghĩ ra chắc c sẽ ảnh hưởng lớn hơn đến trẻ con, nhưng lớn lẽ cần một liều thuốc mạnh hơn.
Nếu chỉ nói số mệnh tốt mà kh th được lợi ích thực tế, e rằng khó lay chuyển những tư tưởng cũ kỹ đó.
Làm thế nào để những này th được lợi ích thực tế?
trực tiếp th khác thu lợi, mọi sẽ cảm nhận sâu sắc hơn về việc những thể tiếp xúc được thu lợi, bởi vì ều đó sẽ mang lại cho họ cảm giác: nhà ta được, thì nhà cũng được.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vào bữa tối, ba Vân Tùng căn tin giáo viên l cơm, vừa ăn vừa trò chuyện với các giáo viên cấp hai về chuyện này.
“ học sinh nữ nào mà hoàn cảnh gia đình kh tốt nhưng cuối cùng lại lên bảng vàng d dự kh?” Những đứa bé sinh vượt chỉ tiêu, kh hộ khẩu, đa phần là bé gái.
Tiền thân của trường cấp hai Đồng Lâm trấn là trường tư thục, sau này trở thành trường cấp hai của trấn. Học sinh từ hai trấn Bách Hợp và Vũ Lan đều đến đây học cấp hai, số lượng học sinh quá đ, giáo viên kh đủ, dẫn đến việc một nhóm học sinh ểm đầu vào khá tốt, sau khi vào cấp hai khó cạnh tr với trường cấp ba thành phố. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ những mạnh mẽ nổi bật.
Bảng vàng dán trên tường ngoài trường là d sách các học sinh thi đậu đại học hàng đầu trong những năm qua.
Tình huống tương tự cũng áp dụng cho những cô bé ở những vùng nghèo khó này, dù trong môi trường khó khăn đến đâu, nhất định sẽ những cô bé vươn lên.
“M cô muốn nghe chuyện này à, kể cho một chuyện, đảm bảo đủ tiêu chuẩn, con bé xếp thứ nhất trên bảng vàng đó, thi từ trấn Vũ Lan sang, năm đó nó kh chịu đến học cấp hai, là và thầy hiệu trưởng đến nhà nó đón đó, cái con bé này!” Thầy giáo kể lại mà cả hớn hở.
Là một giáo viên, niềm vui lớn nhất kh gì bằng được gặp thiên tài và dạy dỗ, một học sinh như vậy, gặp được một đứa thôi, thực sự thể khoe khoang cả đời.
Điều hạnh phúc hơn nữa là thiên tài này lại do chính tay phát hiện ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.