Sự Hấp Dẫn Có Chủ Đích
Chương 385: Độc ác điên cuồng: Tự dâng đến cửa, có muốn không?
Khi Tô Hàm Nguyệt thang máy xuống tầng một, do chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài, cửa kính phủ một lớp sương trắng, khi cô đẩy cửa ra, gió lạnh cuốn theo tuyết vụn ập vào mặt, thổi tan hơi ấm trên cô.
Hạ Tầm vẫn đang nói chuyện với kia, kia hút thuốc, cũng đưa cho một ếu, cười từ chối.
Trên một khí chất cao ngạo của nắm quyền, nội liễm mà kiêu hãnh.
Ngẩng đầu qua...
Ánh mắt chạm nhau, trong mắt xẹt qua một tia dị sắc.
bước nh, vài bước đã rút ngắn khoảng cách giữa hai .
Giây tiếp theo,
vươn cánh tay dài, Tô Hàm Nguyệt đã bị dùng áo khoác l vũ bao bọc.
Trên vẫn còn hơi lạnh của tuyết, lạnh lẽo th khiết, nhưng nhiệt độ cơ thể lại nóng bỏng.
“ lại dép lê ra ngoài?” Giọng kề sát tai cô, trầm và khàn, hơi thở nóng bỏng, lẫn chút hương trà đen th mát, kề bên tai, chỉ cảm th nóng.
Tô Hàm Nguyệt khoác áo khoác, nhưng quên thay giày, đến khi nhắc nhở mới nhận ra chân đã bị gió lạnh thổi thấu.
Hạ Tầm nửa ôm cô về phía thang máy, “Tầng m?”
“Tầng 7.”
“Bạn của em vẫn còn ở ngoài.”
“Chỉ là tình cờ gặp, vốn dĩ chỉ là trò chuyện vu vơ.”
Lúc này đã gần mười hai giờ, trong khách sạn vắng vẻ, trong thang máy cũng chỉ hai họ, Tô Hàm Nguyệt liếc bằng khóe mắt, “ đột nhiên đến đây? việc ?”
“Kh .”
“Vậy là...”
“Em kh nói nhớ ? Nên đến.”
Hạ Tầm đưa tay phủi những hạt tuyết vụn rơi trên quần áo, giọng ệu thờ ơ.
“Em khi nào nói nhớ ...” Tô Hàm Nguyệt chưa nói hết lời, Hạ Tầm đã nghiêng đầu hôn cô.
Nụ hôn bất ngờ khiến cô thở dốc, theo bản năng lùi lại, lưng tựa vào thang máy, cả phủ lên cô, khi cơ thể dán chặt vào nhau, đưa tay ôm l cô.
Môi chạm môi...
Kiềm chế mà triền miên.
Khi môi hơi tách ra, ngậm l môi cô, giọng nói mơ hồ: “Được, em kh nhớ .”
“Là nhớ em, muốn gặp em, được kh?”
Hơi thở của đốt cháy đôi môi ướt át của cô.
Khí tức mạnh mẽ bao trùm l cô như trời đất, hoàn toàn kh cho cô cơ hội trốn thoát.
“Em sắp về Bắc Kinh , kh cần đặc biệt đến đây.”
“Em quá lâu, sợ em chạy mất.”
Hạ Tầm cúi đầu hôn cô.
Hương trà thoang thoảng và hơi lạnh của tuyết hòa quyện vào nhau, giống như chất xúc tác mang theo tia lửa.
Khoảnh khắc đó, lồng n.g.ự.c rung động, Tô Hàm Nguyệt dường như nghe th tiếng tim đập ngay bên tai, “Bùm, bùm” đập mạnh, khi m.á.u toàn thân dâng trào, nhuộm đỏ từng tấc da mặt cô.
Cơ thể nóng lên, một cảm giác run rẩy nóng bỏng.
Khiến ta đứng kh vững.
Tâm trí,
Hoàn toàn bị làm rối loạn.
Một như Hạ Tầm, bình thường luôn giữ vẻ độc lập, kh bị ảnh hưởng bởi thế tục, một như vậy khi nói lời yêu, giống như thần tiên sa ngã, khiến ta kh thể chống đỡ.
Chỉ là ánh mắt dừng lại trên đôi dép lê của cô, khóe miệng nở nụ cười.
Vội vàng chạy ra gặp như vậy, rốt cuộc vẫn là nhớ.
Khi thang máy đến tầng 7, Hạ Tầm nắm tay cô ra ngoài, “Phòng ở đâu?”
“Bên này.” Tô Hàm Nguyệt chỉ về phía bên trái.
“Em ở một ?”
“Ừm.”
“ tiện cho tá túc một đêm kh?”
Hạ Tầm nói một cách tùy tiện như vậy, giọng ệu thờ ơ, giống như đang nói chuyện thời tiết với cô.
Tô Hàm Nguyệt bị câu nói “ nhớ em” của làm cho lòng dạ bất an, khi hoàn hồn lại, đã dẫn Hạ Tầm vào phòng ngủ, cởi áo khoác treo sang một bên, qu căn phòng.
Thật ra,
Hơi bừa bộn!
Tô Hàm Nguyệt đến để làm việc, trên bàn đặt máy tính, còn bản vẽ và tài liệu chưa kịp dọn dẹp, cùng với một số đồ lặt vặt, cô vội vàng dọn dẹp, Hạ Tầm thì đứng một bên, thong thả cô, khóe miệng nở nụ cười nhạt.
“ đến, kh nói trước với em một tiếng?”
Cô dọn dẹp sớm hơn, căn phòng cũng sẽ kh bừa bộn như vậy.
“Dự báo nói đêm nay ở đây tuyết lớn, thể sẽ phong tỏa đường, sợ kh kịp đến, làm em mừng hụt.”
Hạ Tầm cũng là nhất thời nảy ra ý định.
vẫn luôn theo dõi tình hình thời tiết ở thành phố của Tô Hàm Nguyệt.
Biết tuyết.
nhớ lại trước đây, khi Bắc Kinh tuyết rơi, Tô Hàm Nguyệt từng cùng vài đồng nghiệp đắp tuyết dưới lầu studio.
tuyết xấu,
Cô còn đặc biệt đăng lên vòng bạn bè để khoe.
Chắc là cô thích tuyết rơi, nên đã đến.
Tô Hàm Nguyệt nghe xong lòng ấm áp, cô vừa vội vàng nhét quần áo vào vali, liền cảm th đến gần phía sau.
Trên hơi lạnh của tuyết chưa tan, hơi thở nóng bỏng lướt qua gáy nhạy cảm của cô...
Nóng đến mức cô run rẩy.
“Hạ Tầm?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô vừa mở miệng, Hạ Tầm đã cúi đầu, hôn lên gáy cô.
Tóc hơi ướt vì tuyết vụn, ngọn tóc hơi lạnh, cọ vào cổ cô.
Cái lạnh ẩm ướt của tuyết,
Hơi thở nóng bỏng,
Hòa quyện, đan xen,
Khiến tâm trí ta rối loạn.
Tô Hàm Nguyệt c.ắ.n môi, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Cơ thể cô bị xoay lại, bốn mắt nhau, cả phủ xuống.
Hơi nóng,
Lan tỏa trong kh khí.
Khác với sự triền miên trong thang máy, hôn vội vàng, khiến ta khó thở, trên mặt Tô Hàm Nguyệt hiện lên một tầng sắc hồng kiều diễm, nhưng ện thoại của cô lại rung lên kh đúng lúc, là ện thoại của đồng nghiệp.
“Em nghe ện thoại, thể là c việc.”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Tô Hàm Nguyệt l ện thoại ra khỏi túi, vừa “alo” một tiếng, liền nghe đồng nghiệp phấn khích nói: “Cô Tô, bạn trai cô đến .”
“Ừm?”
“ th xe của , ngay dưới lầu khách sạn, đến tìm cô kh?”
“...”
“Thật kh ngờ, thầy Hạ lạnh lùng kiêu ngạo như vậy, lại cũng biết tạo bất ngờ cho khác, cô nắm bắt cơ hội, sớm ngày hạ gục , còn chờ uống rượu mừng của hai .”
“ cúp máy đây.” Tô Hàm Nguyệt ho khan.
“ nói cho cô biết, khi nào nên chủ động thì đừng giữ kẽ, mà này, cô đã gặp thầy Hạ chưa?”
“Tối nay nếu tuyết rơi lớn, lịch trình ngày mai chắc c sẽ bị hủy, cô cứ ở bên thầy Hạ thật tốt .”
“Dạo này cô gầy , để yêu thương cô thật tốt.”
“Thầy Hạ đã tự dâng đến cửa , cô cố lên nhé.”
Đồng nghiệp đã kết hôn, nói chuyện kh kiêng nể gì.
Tô Hàm Nguyệt lại đỏ mặt vì xấu hổ.
Đúng là bạn xấu!
Hạ Tầm hôn nhẹ lên khóe môi cô, giọng nói nhuốm ý cười, “ em kh nói gì?”
Tô Hàm Nguyệt c.ắ.n cắn môi, nói gì đây.
Cô trước đây chưa từng phát hiện Hạ Tầm còn một mặt độc ác như vậy.
Trên vẫn mặc áo khoác l vũ, trong căn phòng ấm áp, toàn thân đều toát ra một tầng hơi nóng.
Nóng như muốn bốc cháy.
Khi áo khoác được cởi ra, cô mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi mỏng m, khi quần áo bị lột bỏ, cơ thể cô run lên, nhưng trước mặt vẫn ăn mặc chỉnh tề.
“Lạnh ?” Hạ Tầm th cơ thể cô khẽ run.
“Hơi lạnh.”
“Ôm sẽ kh lạnh nữa.”
Trên Hạ Tầm dường như lúc nào cũng nóng bỏng, Tô Hàm Nguyệt đưa tay ôm l eo , vì nụ hôn sâu vừa , đôi mắt ướt át, như đang quyến rũ.
cúi đầu, vùi vào cổ cô, giọng nói khàn khàn, “Tiểu Nguyệt Lượng...”
“Tối nay... được kh?”
Tô Hàm Nguyệt tối nay mới là đã uống rượu, bị quyến rũ đến tận xương tủy cũng bắt đầu nóng ran.
“ muốn em.”
“Em nghĩ ? Dù ...”
“ đã tự dâng đến cửa .”
Giọng nói mê hoặc, như đã uống rượu.
Thẳng thừng chui vào vành tai mỏng m của cô.
Tô Hàm Nguyệt vòng tay ôm l eo , cách lớp quần áo vẫn thể cảm nhận được vòng eo săn chắc của , cúi mắt cô, đang chờ đợi câu trả lời của cô.
Trực tiếp,
Nồng nhiệt,
Khiến ta kh thể trốn tránh.
Tô Hàm Nguyệt đỏ mặt, nhưng trong xương cốt cô lại là táo bạo, c.ắ.n cắn môi, cánh tay siết chặt, “Muốn...”
Hạ Tầm cười khẽ, trong mắt tràn đầy sắc tối.
Cắn tai cô, vẫn tiếp tục quyến rũ cô.
“Muốn gì?”
“Muốn ...”
Tô Hàm Nguyệt đỏ mặt như nhỏ máu, đưa tay đẩy ra, nhưng lại bị Hạ Tầm đè xuống bàn.
Cô rốt cuộc là gan lớn, cũng kh quen ăn mặc kh chỉnh tề, còn nào đó quần áo vẫn chỉnh tề trên , đưa tay kéo quần áo của , c.ắ.n chặt môi...
Cơ thể lại run rẩy kh ngừng.
Ngoài trời, tuyết rơi càng lúc càng lớn, phủ đầy một màu trắng bạc.
Đêm nay, gió kh trăng, ánh tuyết chiếu vào trong phòng, nào đó cố ý muốn trêu chọc cô, xé bỏ vẻ ngoài đoan trang ổn trọng.
Trêu chọc,
Quyến rũ,
Độc ác, ên cuồng,
Khiến cô đỏ mặt sụp đổ, kéo cô vào vực sâu.
...
Tuyết rơi kh tiếng động, cho đến khi tuyết tích tụ làm cong cành cây, rơi xuống từ ngọn cây, chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài khiến cửa kính phủ một lớp sương trắng, kh rõ cảnh tượng bên trong.
Một giọng nói từ từ truyền đến tai cô, “Em cuối cùng cũng...”
“Là vầng trăng chỉ thuộc về một .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.