Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 16:

Chương trước Chương sau

Bàn ăn được bưng từ căn phòng lớn ra. Khí hậu nơi này lúc nào cũng mát mẻ dễ chịu nên cả bọn quyết định dọn cơm ăn ngoài trời. Chín ngồi thành vòng tròn, tr nhau từng miếng thịt nướng của Tân Tú. Kể từ lúc được nếm thử tài nghệ nướng thịt của Tân Tú, cả bọn càng thêm bái phục cô nàng lão đại này. Cảm giác được mọi tôn trọng và sùng bái dần dần khiến Tân Tú sinh ra ảo giác đang đóng vai mẫu thân của đám trẻ này.

“Hắc, lão nhị, đệ ăn bao nhiêu mà còn tr! Để chừa lại một chút cho lão ngũ chứ!” Tân Tú nhảy vào tr ăn, giật lại miếng thịt cuối cùng trên tay lão nhị.

Tiểu khất cái lão ngũ xua tay lia lịa: “Kh, kh cần đâu, no , húp c là được.”

nhóc này chắc làm khất cái quá lâu nên tính tình còn khép nép, ngồi lên mâm cơm cũng chẳng dám tr ăn như những khác. Tân Tú mặc kệ cái tật xấu này, bốc một nắm xiên thịt nướng ném thẳng vào bát , hạ lệnh hai chữ: “Ăn mau!”

Lão ngũ ăn được vài miếng, khóe mắt đã đỏ hoe, cố kìm nén nước mắt, nghẹn ngào thốt lên: “Mẫu thân ta, trước lúc qua đời, cũng làm y như vậy, gắp hết thịt bỏ vào bát ta.”

Tân Tú: “…”

Nàng tự dưng sởnn cả gai ốc.

Ăn uống no nê xong xuôi, mỗi lại tiếp tục c cuộc tu luyện của . Kiểu "tu luyện" này Tân Tú cảm th giống trò chơi đồ hàng hơn, nhưng thây kệ, suy tính chi nhiều cho mệt. Vốn dĩ cũng toàn là đám trẻ con, cứ chơi cho vui vẻ là được nhất.

Theo suy nghĩ của nàng, tu tiên mà kh vui vẻ thì tu tiên làm cái quái gì nữa.

Bởi vì số lượng sách mỗi nhận được khác nhau nên thỉnh thoảng mọi lại rèn sắt, lúc thì nặn bùn, lúc lại trồng cây. Chỉ Tân Tú và Tiểu Cửu, đứa mang linh căn Hỏa hệ đơn thuần, là vẫn luôn quẩn qu bên cái lò rèn. Tân Tú đập đập thiết phiến chọc ngoáy khối sắt, lại nghiên cứu cách dùng bếp lò để chế biến thêm món ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-16.html.]

Tâm lý của nàng vô cùng thoải mái, làm gì cũng xuề xòa tùy hứng. Đập mỏng thiết phiến thành một tờ mỏng dính dùng làm vỉ nướng thịt, hoặc đặt lát trái cây xắt mỏng lên đó, dùng lửa nhỏ s khô, làm ra món trái cây s. vài thử nghiệm thành c, cũng vài cái thất bại.

Trái cây là do lão ngũ mang tới. Từ sau khi tiểu nhóc này phát biểu thuyết "mẫu thân", Tân Tú cảm th ta thật sự coi như mẹ già để hiếu kính. Lúc trồng cây th quả gì ngon là lại mang về chất thành đống cho nàng, Tân Tú cũng qua lại, l trái cây s khô nhét cho một túi, bảo mang theo làm đồ ăn vặt.

nhóc hớn hở chạy tót trồng cây, lại sang cái tiểu oa nhi ba tuổi cởi truồng đang nhồm nhoàm gặm trái cây bên cạnh, Tân Tú cứng đờ .

C.h.ế.t tiệt, đợi đã, thế này thì khác gì làm mẹ thật đâu?!

Phát hiện ra cứ mang đồ ăn tới chỗ này là sẽ được cho ăn lại, m khác cũng nhao nhao bắt chước. Hễ kiếm được cái gì ăn được là lại đem về chất đống. Tân Tú rảnh rỗi kh việc gì làm bèn ngồi lựa chọn, sáng chế ra đủ trò, làm ra món củ sen chiên, trái cây s khô, ruốc cá, gỏi cay… làm đồ ăn vặt.

Trong đó món gỏi cay (ớt cay ều) chinh phục toàn bộ thành viên, quả nhiên, bất luận là nhi đồng ở thế giới nào cũng kh thể cưỡng lại sức hút của gỏi cay. Món này làm từ váng đậu. Bọn họ tìm th một cây đậu khổng lồ, một hạt đậu trên đó thể ăn được lâu. Chỉ là việc nghiền hạt đậu này thành tương khá bất tiện, Tân Tú đang tính lúc nào rảnh sẽ làm một cái cối xay đá.

Mỗi ngày cạy một mảnh hạt đậu xuống, nghiền nát thành tương, đem đun sôi sẽ thành sữa đậu nành. Lớp màng đ lại trên mặt chính là váng đậu. Cách ăn đơn giản nhất này đối với những khác đã là thần kỳ , Tân Tú lại đem phơi khô váng đậu để ướp, đảo sơ qua lửa rắc bột ớt, bột hoa tiêu lên. Mùi vị nói là thơm nức mũi, mỗi lần ra lò chưa được nửa nén nhang đã bị dọn sạch bách.

Linh hồn của món gỏi cay này kh nằm ở váng đậu, mà là ở ớt cay. Tân Tú là tín đồ của món cay, nàng vui nhất khi ở đây là tìm được loại ớt cay hợp khẩu vị. Bên khu vườn trái cây một mảnh ruộng ớt cay lớn, ắt hẳn là do trước trồng. Cảm tạ chư vị tiền bối đã tạo phúc cho hậu nhân, loại ớt này sau khi xay thành bột hương vị thật sự tuyệt đỉnh.

Vân Trung Đình quan sát đám trong Bồn Thiên, từ những cuộc thảo luận xoay qu tư chất, tâm tính của bọn trẻ lúc đầu, dần dà chuyển sang bàn tán về những món ăn của chúng.

“Mùi vị quả thực thơm, tiểu cô nương này rốt cuộc nghĩ thế nào mà sáng chế ra nhiều món ngon thế nhỉ?” Một lão giả râu tóc bạc phơ đưa tay phe phẩy phía trên chậu ngọc, như thể đang quạt bớt mùi hương bên trong ra, hít sâu một hơi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...