Sự Thật Bị Che Giấu
Chương 1:
cùng Trần Phong yêu nhau hai năm, lần đầu tiên quyết định về quê để gặp lớn trong nhà, thực sự vui.
Quê của Trần Phong ở là một thôn nhỏ miền núi, trong thôn dựa vào du lịch trang trại để kiếm tiền. Trần Phong nói rằng, sẽ đưa du lịch khi tốt nghiệp, sau đó đến nhà ở một thời gian.
Hai đứa chúng , đầu tiên là ngồi tàu cao tốc, sau đó đến xe khách, cuối cùng đón một chuyến xe buýt cũ nát.
Trên xe, Trần Phong sắp xếp chỗ ngồi cho , thu dọn hành lý, sau đó mới ngồi xuống cạnh .
“ Hiểu Thơ, em mệt ? Uống miếng nước !”
Trần Phong đem chai nước vặn nắp đưa cho , sau đó chỉ vào đường núi qu co, gồ ghề phía trước, “khoảng nửa giờ sau chúng ta sẽ về đến thôn.”
uống một ngụm nước gật gật đầu.
Trước khi tới đây, đã biết nhà Trần Phong ở trong khe núi, nhưng kh ngờ lại xa xôi như vậy, tuy trong lòng bất mãn, nhưng nghĩ đây là lần đầu tiên về gặp mặt bố mẹ chồng tương lai để bàn chuyện kết hôn nên liền nhịn xuống.
Lúc này, cảm th ai đó vỗ nhẹ vào vai .
quay lại và th một đàn trung niên với khuôn mặt nham hiểm và đôi mắt lấm la lấm lét đang đứng sau lưng , sửng sốt: "Ông là ai?"
đàn cười hắc hắc, lộ ra hàm răng vàng khè, vừa mở miệng liền ngửi th mùi hôi: “Tao là chú của mày”
Chú nào? Điên!
Trong lòng đang tức giận kh chỗ nào để phát tiết, lại th Trần Phong bên cạnh đột nhiên đứng dậy: “Chú, chú lại đến đây?”
này quan hệ gì với Trần Phong ?
Đang lúc đang thắc mắc thì Trần Phong đã nhiệt tình giới thiệu: “Hiểu Thơ, đây là chú hai của , em trai bố . Em đến chào hỏi !”
Mễ Mễ_Vigro
Kh ngờ bọn thực sự là họ hàng, mặc dù kh thích này cho lắm, nhưng vẫn đứng dậy chào hỏi.
Chú hai lại cười “he he” từ trên xuống dưới như muốn lột sạch quần áo của . Làm cảm th vô cùng khó chịu.
trốn ra sau lưng của Trần Phong.
Trần Phong cũng đứng về phía trước một chút, thân hình cao lớn của che khuất ánh mắt ác ý của chú hai đối với .
“Chú hai, đây là bạn gái của cháu, Hiểu Thơ!”
Chú hai vẫn cười như cũ nói: “Trần Phong, con thật may mắn nha, lần này mang về bạn gái còn xinh đẹp hơn lần trước.”
nghe vậy, hơi kinh ngạc về phía Trần Phong, Trần Phong kh ngờ tới là chú hai sẽ nói như vậy, sắc mặt xấu hổ.
Cho đến khi xuống xe, vẫn kh cho Trần Phong sắc mặt tốt.
Xuống xe, Trần Phong xin lỗi , nhưng từ chối: “ là bạn gái thứ m mà đưa về?”
Trần Phong bất đắt dĩ nói: “Hiểu Thơ, chú hai của là một già độc thân, vợ chú kh thích chú , trước kia bà ghét bỏ chú nghèo khổ nên bỏ trốn, cho nên thần kinh của chú chút vấn đề, cùng một một bạn học nữ tan học về cùng nhau, chú liền nói là bạn gái của .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ đứng cùng bà già trong làng, chú còn nói là bạn gái của .”
chút kh tin Trần Phong nói, lúc ngẩn đầu đã th chú hai ên cuồng chỉ vào hai : “Giữa ban ngày mà yêu đương, kh biết xấu hổ!”
Thế nhưng hai kia rõ thì là mẹ con.
Cuối cùng cũng tin những gì Trần Phong nói.
Xem ra, chú hai này thần kinh thật sự vấn đề.
cùng Trần Phong kéo vali vào trong thôn, kỳ lạ là giữa ban ngày mà trong làng kh nào.
“Kh nói đây là nơi kiếm tiền từ du lịch ? Tại kh th nào vậy?” tò mò hỏi.
Trần Phong cười nói: “Lúc này đang là mùa ế hàng, nên ít .”
Nghe Trần Phong nói, luôn cảm th gì đó kh ổn. Bây giờ vẫn đang là kỳ nghỉ hè, lại là ế hàng.
Kh đợi toi kịp suy nghĩ, chúng đã đến nhà của Trần Phong.
Nhà của Trần Phong nằm ở giữa thôn, là một căn nhà ba tầng nhỏ sân trước sau hoành tráng. sửa sang lại đầu tóc, xách quà bước vào nhà, kh ngờ, chưa kịp mở miệng đã nghe th một giọng nói chán ghét: “Con trai, này là ai vậy?”
Một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đang đứng đó với ánh mắt tàn ác.
Trần Phong vội giới thiệu: “Mẹ, đây là Hiểu Thơ bạn gái con.”
“Hiểu Thơ, đây là mẹ .”
Thì ra là mẹ Trần Phong, vội vàng lễ phép nói: “Chào dì.”
Mẹ Trần Phong kh để ý đến , tiến tới nhận hành lý từ tay Trần Phong: “Biết con sẽ về nên đã chuẩn bị món ăn con yêu thích. Mau trở vào.”
Như thể là tàng hình. cảm th hơi khó chịu.
Cũng may, Trần Phong còn nhớ đến và kéo vào trong.
Sau khi vào phòng, th một đàn đang ngồi trong phòng khách, chắc c là ba Trần Phong.
l quà mang theo cho hai ra: “Chú, dì đây là quà con mang đến cho hai , kh đắt tiền nhưng chúng đều là đặc sản ở quê con.”
Cha của Trần Phong nhận món quà với một nụ cười và nói một cách lịch sự: "Con đến được . Còn mang quà cáp làm gì? Ngồi xuống nh ."
So với thái độ của mẹ Trần Phong, cha của Trần Phong còn hòa nhã hơn nhiều. Trong lòng cảm th thoải mái và nhẹ nhõm đôi chút.
Kh ngờ, vừa ngồi xuống, mẹ Trần Phong đã đá món quà mang sang một bên: “ trong núi chúng kh thể dùng nổi quà của trong thành phố.”
Bầu kh khí lập tức lại trở nên khó xử. Chính cha Trần Phong là phá vỡ tình thế, ta trừng mắt mẹ Trần Phong, nói: "Đi nấu cơm ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.