Sự Thật Bị Che Giấu
Chương 8:
Chị Hiểu Vân quay lại , trong mắt đầy vẻ khó tin, "Hiểu Thơ, đúng là em !"
gật đầu với đôi mắt đỏ hoe, "Chị Hiểu Vân, cuối cùng em cũng tìm th chị.
Chị Hiểu Vân nh bóp tắt tàn t.h.u.ố.c trên tay, bỏ vào gạt tàn : "Hiểu Thơ, em thật ngu ngốc, tại em lại liều mạng đến đây?"
nghe chị Hiểu Vân nói, khó hiểu, "Chị Hiểu Vân, với vị trí hiện tại của chị, chỉ cần chị bằng lòng, liền thể liên lạc với thế giới bên ngoài."
"Chúng ta nhất định cơ hội đem hang ổ này diệt gọn"
Chị Vân lắc lắc đầu, "Hiểu Thơ, mối quan hệ của Lôi ca thực sự lợi hại, và họ cũng theo dõi chị chặt chẽ. Chị hoàn toàn kh thể liên lạc với thế giới bên ngoài."
"Mặc dù hôm nay chị thể một tới đây, cũng là bởi vì Trần gia cùng con trai họ kh thể trấn áp em, để chị đến thuyết phục em."
sửng sốt, kh tự chủ được nước mắt rơi xuống, "Chẳng lẽ... Chúng ta cũng chỉ thừa nhận thất bại như thế này?"
Chị Vân với đôi mắt đỏ hoe, "Hiểu Thơ, kh ngờ em lại đến cứu chị. Chị là một đứa trẻ mồ côi kh nơi nương tựa. Năm đó, Trần Phong là dựa vào thân thế của chị như vậy, ngay cả khi chị biến mất sẽ kh ai chú ý đến chị, vì vậy ta đã nhắm mục tiêu vào chị và lừa chị đến đây.”
" vẻ như ta cũng đối xử với em như vậy."
lắc đầu, "Chị Hiểu Vân kh kh quan tâm đến chị, chị còn nhớ tới mẹ viện trưởng kh? Sau khi chị mất tích, mẹ viện trưởng mỗi ngày đều ra ngoài tìm chị. Lúc đó bà đang bệnh, nhưng bà kh chịu chữa trị. Bà muốn tìm chị..."
Cuối cùng, mẹ viện trưởng qua đời, trước khi qua đời, bà đã nắm tay em và nói với em rằng em tìm th chị và đưa chị trở lại trại trẻ mồ côi, dù ở trước mộ bà nói với bà một tiếng... "
nói chuyện, nghĩ đến cảnh mẹ viện trưởng qua đời hai năm trước, kh kìm được nữa mà bật khóc.
Vân tỷ nghe nói, trong mắt hiện lên một tia kh thể tin được, ngay sau đó, chị cúi đầu, che miệng, nức nở.
Hai chị em chúng nắm tay nhau khóc.
Một lúc lâu sau, chị Vân nắm tay , nhẹ nhàng nói: “Hiểu Thơ, chị kh thể ra ngoài, chị kh thể ra ngoài nữa, nhưng em thể!”
ngạc nhiên chị Hiểu Vân, kh biết chị ý gì.
Chị Hiểu Vân nói tiếp: “Ngày mai Lôi sẽ đến đây đón em . Cũng là ngày làng giao hàng, trong làng sẽ vận chuyển hàng, chị sẽ sắp xếp xe một chiếc xe đợi em ở cổng làng vào lúc năm giờ sáng. Đợi đã, đây là chìa khóa phòng, đến lúc đó hãy cầm l và chạy ra ngoài.”
“ lái xe là tâm phúc của chị và tuyệt đối đáng tin cậy."
Chìa khóa trong tay, mang theo hơi ấm còn sót lại của chị Vân, nắm chặt chìa khóa, "Chị Hiểu Vân, chúng ta cùng !"
Chị Vân lắc đầu, "Chúng ta kh thể chạy xa, một em chạy và gọi cảnh sát và nhất định chạy ra ngoài!"
chị Vân và mở miệng, "Chị Hiểu Vân ..."
Chị Vân thẳng vào mắt , "Hiểu Thơ, hãy để chị bảo vệ em lần cuối."
cố chịu đựng nỗi đau trong lòng và gật đầu. Kh lâu sau, chị Vân cất đồ trang ểm, mở cửa bước ra ngoài.
nghe th giọng nói của cha Trần Phong: " ? Cô ta chịu nghe lời kh?"
"Đương nhiên, nó chỉ là một cô bé, kh những hù dọa mà còn dỗ dành nó."
Cha Trần Phong vui mừng gật đầu: “Vẫn là cô bản lĩnh!”
nghe tiếng động bên ngoài chậm rãi bước , sau đó chạy đến bên cửa sổ .
Chị Vân lên chiếc BMW màu trắng và lái .
một sự lạnh lùng trong mắt .
Buổi tối xin cơm rang, bố Trần Phong vui vẻ, tưởng đã nghĩ ra nên nhờ mẹ Trần Phong nấu cho .
ăn xong cơm chiên nằm lên giường ngủ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chìa khóa được giấu trong túi bóng trên đầu giường, tuyệt đối an toàn.
Đêm đó Trần Phong vẫn kh đến, biết tối nay ta sẽ chuyển t.h.i t.h.ể và nội tạng ra ngoài. chiếc đồng hồ treo trên tường và lặng lẽ đợi năm giờ sáng đến.
Lúc năm giờ sáng, ngồi dưới nhà ăn sáng cùng Trần Phong và bố . Hôm nay là ngày giao cho Lôi ca.
Cả Trần Phong và cha ta đều tr phấn khích và tự hào.
đột nhiên bắt đầu tự hỏi thể giao dịch được bao nhiêu tiền!
Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Một dân làng lo lắng chạy vào: “Kh tốt gia đình Lão Trần, con dâu của đã bỏ trốn …”
Lời nói của đột ngột dừng lại khi th .
Trần Phong bối rối đứng dậy, "Chú Trương, chú vừa nói gì vậy? Tại con dâu nhà cháu lại bỏ chạy?"
Chú Trương tiến lên vài bước, từ trên xuống dưới, "Kỳ quái, là chị Vân nói con dâu của đã bỏ chạy lên xe và bảo đến nói chuyện với gia đình . "
hơi ngạc nhiên, " ở đây kh ổn ? thể chạy đâu đây?"
Trần Phong nhận ra ều gì đó kh ổn, thì thầm với cha : "Hôm nay Lôi sẽ đến. Nếu chuyện gì xảy ra, cả làng chúng ta sẽ gặp rắc rối."
Cha của Trần Phong cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, Trần Phong và nói: "Hãy chăm sóc cô thật tốt."
Họ cùng nhau ra ngoài, chị Vân đã đứng giữa làng, cau mày nói: "Cái này, con dâu nhà họ Trần thật sự muốn chạy trốn, một kh thể giải quyết được, nên để tất cả dân làng quyết định."
Vừa nói, chị vừa mở cửa xe. bước ra chính là mẹ của Trần Phong.
Chị Vân giật và trước mặt với vẻ khó tin.
và Trần Phong cũng đến.
Chị Vân và chợt hiểu ra ều gì đó.
Trần Phong tò mò bước tới trước: "Mẹ, mẹ lại ra ngoài?"
Mễ Mễ_Vigro
Mẹ Trần Phong chỉ vào chị Vân nói: "Hôm qua chị Vân đến gặp mẹ và nói hôm nay Lôi sẽ đến. Mọi trong làng đều bận vận chuyển hàng hóa, nên thu xếp cho mẹ một chiếc xe bảo mẹ lên xe đến thị trấn gọi cảnh sát, nói rằng cô đã chịu đủ ..."
Khi họ nghe th từ gọi cảnh sát, dân làng đều sợ hãi.
Họ đều biết đang làm nghề gì, một khi việc kinh do bị lộ ra ánh sáng sẽ bị x.ử t.ử hoặc tù chung thân.
Trong lúc nhất thời, dân làng đều về phía chị Vân.
Chị Vân chút hoảng hốt trong giây lát, mẹ Trần Phong: "Bà đang nói nhảm cái gì vậy? bảo bà khi nào? là bảo Hiểu Thơ ..."
Chị Vân trong giây lát cảm th đã nói sai ều gì đó.
Trần Phong quay trừng mắt : “ chuyện gì vậy?”
l chìa khóa giấu trong túi ra, “Hôm qua Vân tỷ nói với hôm nay mọi bận vận chuyển hàng hóa, bảo tìm cơ hội chạy trốn. Nhưng kh , kh biết tại dì lại …”
Cha của Trần Phong nghe th ều này, tức giận đến mức muốn đ.á.n.h ai đó, chị Vân và giận dữ nói: “Vân tỷ, ý cô là gì.”
Chị Vân giận dữ nghiến răng nghiến lợi, " kh làm vậy!"
mỉm cười nói: " chị kh làm vậy? Chị tự tay đưa chìa khóa cho và bảo đến đó. Chị còn nói nếu khôn ngoan thì hãy ra khỏi đây. Chị nói là kh đủ tốt với Lôi ca và kh khả năng làm tốt c việc vận chuyển hàng hóa."
" vốn tưởng rằng chị muốn để , nhưng hóa ra là chị cố ý. Chị cố tình nói định bỏ chạy, lúc này chị đã bắt được , kh thể th minh được."
"Chị Vân, chị chỉ sợ chiếm chỗ của chị thôi. Bởi vì chị cho rằng trẻ hơn và đẹp hơn chị!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.