Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sủng Ái Ngọt Ngào, Vợ 18 Tuổi Của Tổng Tài

Chương 120: Ly hôn đi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Doãn Thiển Hạ dần mất hết niềm tin Hoắc Tư Sâm, chỉ khổ một tiếng : " bảo tự đến giải thích với ."

Viên Diệc Khải chỉ khẽ thở dài, đó Doãn Thiển Hạ với vẻ mặt nghiêm túc : "Chị dâu, những chuyện khác dám đảm bảo với chị, thể rằng chỉ cần chị tin Sâm gia, cả đời sẽ bao giờ làm bất cứ điều gì với chị!"

" chuyện gì khác thì về , trong nhà cũng gì để tiếp đãi." Thái độ Doãn Thiển Hạ rõ ràng lạnh nhạt hơn nhiều, thậm chí còn cho Viên Diệc Khải nhà , trực tiếp đóng cửa .

đó cô tựa cánh cửa suy nghĩ, cô thực sự chỉ cần tin ?

đây cô cũng tin Trương Vũ Hàng vô điều kiện, dù thấy và Vương Vu Mạn chút mật, cô vẫn tự thuyết phục rằng nên nhỏ nhen như , nên nghi ngờ, đổi sự phản bội.

Cô sợ rằng chỉ vài ngày nữa, Hoắc Tư Sâm sẽ ôm Tần Gia Gia với cô: "Gia Gia t.h.a.i , chúng ly hôn ."

Chuyện như nghĩ thôi thấy lạnh sống lưng, cô dám nghĩ khi chuyện đó thực sự xảy cô sẽ làm gì, chỉ thể thu dọn đồ đạc bỏ , một đón chào đứa bé.

Mũi cay xè, nức nở đảo thức ăn trong nồi, bữa cơm , lẽ cô ăn nhiều nước mắt chính nhất.

Cô đợi ở nhà cả ngày, về, nước mắt khô, cô quá t.h.ả.m hại, cũng vì chuyện mà ảnh hưởng đến tâm trạng, bác sĩ giữ tâm trạng vui vẻ, vì đứa bé trong bụng thể cảm nhận niềm vui và nỗi buồn cô.

Buổi tối cô một đến công viên, ghế gỗ ven đường, khắp nơi đều cảnh tượng vui vẻ, hòa thuận.

những đứa trẻ hoạt bát, tâm trạng cô mới khá hơn một chút, cô nghĩ, khi đứa bé trong bụng chào đời, cũng sẽ đáng yêu như chứ?

thấy một cha đặt con lên cổ cõng, nụ mặt Doãn Thiển Hạ dần biến mất, cô lo lắng, liệu con thể tình yêu thương cha như .

đây cô tin tưởng hạnh phúc, giờ đây cô cũng bắt đầu lo lo mất.

Trời dần tối, gió lạnh, cô vẫn bất động ở đó, ánh mắt đang gì, lẽ hòa khí vui vẻ .

khi Khả Dư qua đời, cô càng sợ mất mát hơn , nếu Khả Dư còn sống, lúc chắc sẽ ở bên cạnh an ủi cô .

Tại những bên cạnh cô, lượt rời bỏ cô? Dù tình , tình yêu tình bạn.

Cô đang ngẩn ngơ, qua tấp nập cô cũng để ý đến đang đến gần phía , cho đến khi giọng đó vang lên bên tai cô: "Hạ Hạ, lâu gặp."

thấy giọng , mắt Doãn Thiển Hạ đột nhiên mở to, đầu thấy khuôn mặt áp sát tai cô, thể đáng sợ hơn cả gặp ma, lập tức dậy khỏi ghế và định bỏ chạy.

Đường Nham Duệ đang ? Tại xuất hiện ở đây?

Nhớ trải nghiệm , bước chân cô càng lúc càng hỗn loạn, hình nhỏ bé còn mang bụng bầu, làm thể thoát khỏi một đàn ông cường tráng cao một mét tám, lâu Đường Nham Duệ nắm lấy cổ tay, "Vẫn nhớ bài học , thấy chạy."

Vì sợ hãi, thở Doãn Thiển Hạ trở nên dồn dập, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tay chân lạnh ngắt, sắc mặt tái nhợt, đồng t.ử tràn đầy bất an.

Đường Nham Duệ buông tay cô , cúi đầu cái bụng tròn vo cô, hỏi: "Vết thương lành ? nên cô quên nỗi đau lúc đó, cũng quên những lời ."

Doãn Thiển Hạ chỉ cảnh giác , dám gì để chọc giận , cũng dám chạy, vì cô thể thoát .

Chẳng lẽ cô cuối cùng vẫn thoát khỏi phận ? Cô và đứa bé thể chịu đựng thêm bất kỳ t.a.i n.ạ.n nào nữa, thoát c.h.ế.t, cô còn may mắn như ?

Ngay khi cô đang Đường Nham Duệ làm , phía đột nhiên xuất hiện một đàn ông mặc vest vóc dáng cường tráng, cúi với cô: "Tiểu thư, đến lúc về ."

Doãn Thiển Hạ ngơ ngác , tuy ai, bây giờ với ai cũng hơn Đường Nham Duệ đưa .

Cô như vớ cọng rơm cứu mạng, nghĩ ngợi gì mà theo đàn ông đó.

ở đó nên Đường Nham Duệ cũng làm gì cô, chỉ khi cô đầu , thấy Đường Nham Duệ cô bằng ánh mắt âm u.

đến để trả thù ? trả thù cô ?

Doãn Thiển Hạ suy nghĩ miên man, đó đưa cô đến một chiếc xe , mở cửa xe hiệu cô , tư thế cung kính, giống .

Cô từ từ buông bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, hỏi : " ai?"

"Sâm gia phái âm thầm bảo vệ cô."

"Hoắc Tư Sâm?"

" ?"

Doãn Thiển Hạ mím môi, hỏi : " bây giờ ở ?"

đó lắc đầu: "Thuộc hạ , bây giờ đưa cô về ."

Doãn Thiển Hạ từ chối, dù giận Hoắc Tư Sâm, cô cũng thể lấy tính mạng và con đùa.

Đường Nham Duệ tù, cũng nghĩa những ngày cô sẽ sống trong lo sợ, ít nhất khi đứa bé chào đời, cô e rằng dám ngoài.

xe ngoài cửa sổ, nghĩ kỹ thì đây cũng coi như Hoắc Tư Sâm cứu con cô một mạng, nếu âm thầm phái đến, tối nay sẽ xảy chuyện gì, cô thể tưởng tượng .

Về đến nhà tự nhốt trong phòng, dùng chăn quấn chặt lấy mới cảm thấy chút an .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/sung-ai-ngot-ngao-vo-18-tuoi-cua-tong-tai/chuong-120-ly-hon-di.html.]

Tin đồn trôi qua cả một ngày, vẫn về.

trong lòng rốt cuộc nghĩ gì, bắt cá hai tay, vốn dĩ thích Tần Gia Gia hơn, dù họ cũng quen nhiều năm như , dễ dàng gì mà bỏ bỏ ?

Bây giờ Tần Gia Gia đang nổi như cồn trong giới giải trí, địa vị ngày càng cao, còn cô thì ngay cả tế cũng , lẽ bề ngoài chê cô, thực cán cân trong lòng dần nghiêng về phía khác .

Ai mà thích phụ nữ xinh năng lực chứ?

Trong lòng cô chuẩn cho tình huống nhất – ly hôn.

Chỉ hai từ đây đau ngứa, bây giờ khiến cô kìm nước mắt.

Khi cô đau buồn, thực sự đang tận hưởng sự ngọt ngào trong vòng tay dịu dàng Tần Gia Gia ?

...

Nước biển khẽ gợn sóng trong đêm, biệt thự vách đá điểm sáng duy nhất trong màn đêm.

Qua cửa sổ phòng, phụ nữ mặc váy ngủ rộng màu trắng bên cửa sổ, ánh mắt biển xa.

Ánh mắt chút trống rỗng, sắc mặt chút trắng bệch, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô gầy thể tả.

Hoắc T.ử Hoa , chỉ cần cô lời, sẽ thả cô , mấy ngày nay thấy .

Cô ăn uống giờ, ngủ nghỉ giờ, tất cả đều làm theo sắp xếp , sợi xích vẫn khóa chặt ở chân cô, nào cái gọi tự do.

Khả Dư đang nghĩ gì, lẽ cũng giống như thú cưng, hoặc thậm chí còn bằng thú cưng.

Thú cưng ít nhất còn cưng chiều, còn cô thì chỉ những nỗi giày vò dứt.

Cô tưởng rằng bước ngoặt cuộc đời hướng tới hạnh phúc tương lai, ngờ chờ đợi cô cuộc sống địa ngục.

"Tiểu thư, đến lúc ngủ ."

Quý Khả Dư thu ánh mắt đầu dì Dung, đợi dì Dung đến gần, cô nhẹ nhàng hỏi: "Dì Dung, dì con ?"

Dì Dung ngẩn , đó thành thật trả lời: " một đứa con trai, đang du học ở nước ngoài." Nhắc đến con, mặt bà nở một nụ .

Quý Khả Dư hỏi: "Dì nhớ nó ?"

"Nhớ chứ, dễ, vé máy bay đắt, cả năm gặp mặt." Dì Dung cố gắng chuyện với cô, chỉ mong cô thể nghĩ thoáng hơn một chút, đừng suốt ngày buồn bã.

Quý Khả Dư : "Cháu cũng lâu gặp bố , lẽ cả đời cũng gặp nữa."

Nụ mặt dì Dung cứng , cúi đầu sợi xích ở chân cô, mím môi khẽ thở dài, nên đáp thế nào.

một , bà thương Khả Dư, bà cũng cách nào, ngoài việc cố gắng chăm sóc cô hơn, bà còn thể làm gì cho cô.

Đây cũng đầu tiên cô nhắc đến chuyện , cứ tưởng cô trẻ mồ côi cha , ngờ cô còn gia đình, chỉ tại nhốt ở nơi như thế ?

Quý Khả Dư mím môi, ngẩng đầu dì Dung, cầu xin : "Dì Dung, dì thả cháu ngoài ?"

Dì Dung khó xử cô: "Tiểu thư, cũng chỉ nhận tiền làm việc thôi, hơn nữa chìa khóa sợi xích ở chân cô đều do tiên sinh mang theo bên ."

"Cháu ngoài dạo."

"...Tiên sinh ngày mai sẽ về, cô cứ nghỉ ngơi ."

Quý Khả Dư thất vọng cụp mắt, về phía giường, mỗi bước , sợi xích phát âm thanh lạnh lẽo sàn nhà, khiến rợn tóc gáy.

mài mòn lâu ngày, chân trái cô vẫn lành, mắt cá chân trầy da .

Dì Dung thử giúp cô xử lý vài , vì vòng sắt che khuất, thể băng bó, bôi t.h.u.ố.c cũng vô ích, ngay lập tức vòng sắt mài mòn.

Chân đau, vết thương cũng lành, cơ thể cảm thấy thoải mái lắm, mỗi ngày thể hoạt động, cũng chỉ căn phòng .

đây cô từng nghĩ biển nơi nhất, bây giờ trở thành địa ngục mà cô thấy nữa.

Khi đêm khuya tĩnh lặng, cô luôn nghĩ, sống như thế , thà c.h.ế.t cho nhẹ nhõm; trong lòng vẫn hy vọng, một ngày nào đó thể sống sót khỏi đây, cô tìm tất cả những gì thuộc về , cô vẫn từ bỏ khát khao hạnh phúc.

Chỉ T.ử Thần, sẽ đợi em chứ?

lẽ sẽ yêu một cô gái khác ? lẽ lâu nữa sẽ tổ chức một đám cưới trọn vẹn , lẽ đến tương lai, em sẽ trở thành một ký ức mấy quan trọng trong cuộc đời .

Và tất cả những điều cô, đều dừng .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

yêu khác, cô cũng hối hận vì từng ở bên , ít nhất cô trải qua một tình yêu hạnh phúc.

Chỉ nghĩ về quá khứ, mơ ước về tương lai, cô mới thể miễn cưỡng ngủ ban đêm.

Mỗi ngày đều những cơn ác mộng liên tiếp, khi trở thấy tiếng sợi xích cũng sẽ đột nhiên tỉnh dậy, những ngày như thế , cô còn thể chịu đựng bao lâu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...