Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sủng Thê, Ông Xã Muốn Ôm

Chương 100:

Chương trước Chương sau

Tô Bội ngồi xuống bên cạnh Tô Trường Th: “Trước đây trong bữa tiệc ở Bách Lục Tập đoàn, khi con tìm Chí Đình thì nghe th Bạch Nhiên đang gọi ện thoại, nói chuyện gì đó về cái hộp. Con tò mò nên muốn nghe xem ta nói gì, nghe ta nói cái hộp lợi hại gì đó, kh chú ý nên bị ta phát hiện. Con bèn bịa ra một lời nói dối, qua lại vài lần thì quen thân.”

Tô Trường Th kh nói gì, Tô Bội căng thẳng nuốt nước bọt. Lời nói dối tạm thời cô bịa ra vẻ quá vụng về, chẳng lẽ bị nhận ra ?

“Ba…” Tô Bội gọi một tiếng Tô Trường Th, muốn nghe xem Tô Trường Th nghĩ thế nào.

“Vậy con biết m mối về cái hộp ?” Tô Trường Th đột nhiên mở miệng hỏi.

Tô Bội khựng lại: “Con chỉ biết một chút, nhưng cái hộp trong tay mới thể giải mã được, bây giờ cũng kh nói rõ được. Nhưng cái hộp đó, thật sự lợi hại ?”

Tô Trường Th liếc Tô Bội: “Dù lợi hại đến m cũng kh đến lượt con nhúng tay vào, chuyện này nước sâu lắm, con đừng mạo hiểm nữa.”

“Vâng.” Tô Bội gật đầu, lại nói: “Trước đây con ở nhà cô cũng nghe nói chuyện này , cô cũng biết chút gì đó về chuyện này kh? Chúng ta kh một nhà , ba thể tìm cô nói chuyện, đ thì sức mạnh lớn hơn mà.”

--- Chương 62 ---

Trả thù

Tô Trường Th trầm tư một lát khoát tay về phía Tô Bội: “Chuyện này con đừng quản nữa, lo việc họp báo của con , còn lại cứ giao cho ba.”

Tô Bội gật đầu ra ngoài, khóe môi nở một nụ cười đắc ý.

Bạch Nhiên, đợi được cái hộp, được tất cả mọi thứ, sẽ cho biết, kh chọn ều sai lầm lớn nhất mà từng làm!

“Ha ha ha ha ha, đây thật sự là chuyện vợ làm ?” Tần Hàm Vũ cười quá mạnh nên động đến vết thương, vừa ôm bụng vừa nói: “Vợ lợi hại thật đ, cứ tưởng cô chỉ là một cô gái bình thường thôi, kh ngờ thủ đoạn cũng kh kém .”

Lục Chí Đình được khen đến mức mũi sắp vểnh lên , đắc ý nói: “Đương nhiên , kh xem là vợ ai đây.”

“Cái bộ dạng của kìa!” Tần Hàm Vũ liếc Lục Chí Đình nói: “Bạch Nhiên chắc vẫn chưa biết bị tính kế cả hai mặt đâu. Giờ chúng ta thể làm chủ phủi tay được chưa?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đợi thêm vài ngày nữa.” Lục Chí Đình nói: “Bây giờ lửa vẫn chưa cháy đủ mạnh, cho ta thêm vài ngọn lửa nữa.”

“Làm thế nào?” Tần Hàm Vũ tựa vào giường bệnh, vừa uống cháo khác mang đến vừa hỏi.

“Làm thế nào ư?” Lục Chí Đình ra ngoài cửa sổ, khóe môi mang theo vẻ trêu tức: “Trước tiên cứ tung tin tức về cái c.h.ế.t của thằng Cường gì đó ra ngoài, càng nhiều biết càng tốt. Thế là đủ cho Bạch Nhiên chịu khổ m ngày .”

“Bạch Nhiên kh tự thay thế được ?” Tần Hàm Vũ hỏi.

“Đương nhiên ta kh thể, một kẻ què, làm thể lên chiến trường được? ta cũng chỉ là đầu óc hơn khác một chút thôi.” Lục Chí Đình cười nói.

Đã liên tục m ngày , địa ểm bang hội của Bạch Nhiên đã thay đổi m chỗ , bất kể đến đâu, chỉ cần hành động thì nhất định sẽ bị phát hiện.

Bạch Nhiên đã hiểu ra rằng bây giờ kh chỉ bị một thế lực của Lục Chí Đình theo dõi nữa, mà hầu như tất cả các bang phái đối địch trước đây đều đã bắt đầu hành động.

theo ta cũng ngày càng ít , họ vốn dĩ vào bang khi bang phái đang thịnh vượng nhất, làm thể cam tâm tình nguyện theo ta lang bạt khắp nơi chứ.

Vài ngày sau, số theo Bạch Nhiên đã kh còn đủ hai mươi , dù tiền cũng kh chỗ để . M họ ở trong một căn hộ cũ ở khu ổ chuột, một hỏi: “Đại ca, làm đây? ngoài kh cho chúng ta một con đường sống nào cả, thật quá tàn nhẫn!”

“Đúng vậy, bây giờ c.h.ế.t thì chết, chạy thì chạy, chỉ còn lại m em chúng ta thôi, hay là chúng ta báo cảnh sát ?”

“Mày ngu à! Chúng ta cũng là xấu, báo cảnh sát thì cảnh sát chẳng bắt chúng ta trước ?!”

“Bị bắt cũng tốt, ít ra trong tù kh chịu khổ như bây giờ.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Bạch Nhiên nghe họ cãi nhau đến phát bực, xoa xoa trán, nói: “Bây giờ tình thế này cũng kh còn cách nào khác, trước tiên cứ tung tin ra ngoài, nói là bang này đã giải tán .”

“Đại ca! Thật sự giải tán ?” Một đàn béo hỏi, ta cũng đã theo Bạch Nhiên

khá lâu , kh nói gì khác, Bạch Nhiên đối xử với họ vẫn tốt.

“Kh, chỉ là tạm thời tung tin ra ngoài thôi, nếu kh thì m ra ngoài cũng khó khăn.” Bạch Nhiên thở dài nói, kh ngờ ta lại bị dồn đến mức này, l ra m chiếc thẻ đưa cho đàn béo: “Số tiền này đủ cho m ăn xài vài năm , nhưng vẫn tiết kiệm một chút, cứ sống như m năm trước vậy.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...