Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sủng Thê, Ông Xã Muốn Ôm

Chương 188:

Chương trước Chương sau

Khương Điềm đột nhiên mở bừng mắt, ều đầu tiên đập vào mắt là khuôn mặt lo lắng của Lục Chí Đình, “Em gặp ác mộng ? Em đổ mồ hôi lạnh khắp , lại ngủ gục trên bàn thế?”

“Em vừa nãy là đang mơ ?” Khương Điềm vừa tỉnh dậy chút kh dám chấp nhận hiện thực, Lục Chí Đình, “ kh đang ở trên đảo ?”

Lục Chí Đình ngây một chút, đưa tay lau mồ hôi trên trán Khương Điềm, “Em đang nói gì thế?”

Khương Điềm ra ngoài cửa sổ, vốn dĩ thời tiết đã hơi âm u, giờ lại càng tối sầm hẳn , chút giống cảnh trong mơ, nhưng khác biệt là lần này Lục Chí Đình đang ở bên cạnh cô, đèn trong văn phòng cũng sáng.

“Em đang ở trong mơ hay hiện thực đây?”

Lục Chí Đình véo nhẹ vào mặt cô, Khương Điềm đau ếng khẽ rên một tiếng. Lục Chí Đình xoa xoa má Khương Điềm,

“Còn th đang mơ ? Ưm…”

Khương Điềm đột ngột đứng dậy ôm chầm l Lục Chí Đình, “May quá, kh mơ, em còn tưởng sắp c.h.ế.t chứ.”

Tay Lục Chí Đình từ từ vòng l cơ thể nhỏ bé trong lòng, cúi đầu dụi vào mái tóc Khương Điềm đang tỏa hương dầu gội, hỏi: “Mơ th gì thế?”

“Em mơ th ở trên một hòn đảo, xung qu toàn là biển, em tìm , bị ngã xuống biển, em cứ nghĩ sẽ c.h.ế.t như vậy.”

Lục Chí Đình nâng mặt Khương Điềm lên, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên đôi môi hồng phớt của cô, “Những gì trong mơ đều là giả dối, dù con đường hiểm nguy đến đâu, chỉ thể là tìm em, sẽ kh bao giờ để em một bước .”

Khương Điềm gật đầu, “Chúng ta về nhà , em muốn về nhà .”

“Được.” Lục Chí Đình một tay luồn qua đầu gối Khương Điềm bế cô lên, “Chúng ta về nhà.”

Khương Điềm vốn kh hay mơ, đặc biệt là ác mộng, lại càng hiếm khi mơ. Ngay cả khi đã lên xe cô vẫn chưa thoát khỏi cảm giác đó, Lục Chí Đình lái xe, cô cứ chằm ch chằm vào , sợ rằng bất cứ lúc nào khuôn mặt Lục Chí Đình cũng sẽ thay đổi.

Ngay cả Lục Chí Đình, đã quen với sóng gió như vậy, cũng hơi ngại ngùng khi bị Khương Điềm chằm chằm liên tục. Nhân lúc dừng đèn đỏ, kéo đầu Khương Điềm lại.

… ưm!”

Khương Điềm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Chí Đình chặn môi lại. Khương Điềm giật , ngậm chặt môi. Lục Chí Đình thè lưỡi, l.i.ế.m nhẹ khe hở giữa hai môi cô, Khương Điềm càng thêm căng thẳng, ngậm miệng chặt hơn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Ngoan, thả lỏng chút .”

--- Chương 116 ---

Quả nhiên đã cắn câu.

Lục Chí Đình tách đôi môi đang dán chặt ra một khoảng, dỗ dành Khương Điềm. Mặc dù hai kh lần đầu tiên hôn nhau, nhưng Khương Điềm hễ bị dọa sợ là sẽ khởi động cơ chế tự bảo vệ, bạn càng muốn cô thế nào, cô lại càng kh thế đó.

“Haizz.” Lục Chí Đình khẽ thở dài một tiếng, hơi thở nóng bỏng phả ra từ khoang miệng phả vào cổ Khương Điềm tạo nên một lớp hồng hào gợn sóng. Bàn tay đang ôm Khương Điềm của Lục Chí Đình khẽ dịch xuống, tự dùng tay tách môi Khương Điềm ra.

“Bíp!!!”

Hai đang hôn say đắm thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe. Lục Chí Đình kh để ý, nhưng Khương Điềm là dễ xấu hổ, vội vàng đẩy Lục Chí Đình ra.

“Đèn x .”

Lục Chí Đình lúc này mới kh tình nguyện quay lại, nắm l vô lăng. Tiếng còi xe phía sau lại vang lên, Lục Chí Đình bực "chậc" một tiếng, đạp ga rời .

Khương Điềm sau khi ổn định cảm xúc mới l lại được cảm giác hiện thực, cảnh vật lùi dần qua cửa sổ, đột nhiên nhớ đến giấc mơ mà Khương Bác đã kể cho cô trước đó, rằng cô sẽ gặp tai ương.

4. Mặc dù lúc đó đã đồng ý với Khương Bác sẽ cầu một lá bùa bình an, nhưng vì bận rộn c việc nên mãi kh thời gian . May mắn thay, ngày mai rảnh, chỉ kh biết Lục Chí Đình rảnh kh, nếu kh rảnh thì sẽ cùng An An và Lục Tâm萌.

“Lục Chí Đình, ngày mai thời gian kh?”

thế? Ngày mai em việc gì à?”

5. “Kh , chỉ là ngày mai em muốn chùa cầu một lá bùa bình an, nếu kh rảnh thì em và An An, Tâm萌 sẽ cùng nhau.”

“Đương nhiên thời gian, kh được với bọn họ.” Lục Chí Đình lập tức đồng ý.

Khương Điềm gật đầu tiếp tục ra ngoài cửa sổ xe, rẽ qua khúc cua là con đường dẫn về biệt thự của Lục Chí Đình. Con đường này kh nhiều xe cộ, Lục Chí Đình hơi nghiêng mặt hỏi, “Nhưng em vẫn tin vào m thứ này ?”

“Hồi nhỏ mỗi năm mẹ em đều cầu cho em một lá bùa bình an, sau này mẹ mất, thì bố em mỗi năm đều cầu cho em một lá. sau này bố em bị bệnh, em bận c việc nên kh cầu nữa. Cách đây một thời gian bố em nằm mơ th mẹ, bảo em cầu một lá, ban đầu định đợi bố khỏe hơn thì cùng , nhưng mãi kh khỏe lại nên cũng chưa .”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Ngày mai sẽ cùng em.” Lục Chí Đình nói, “Nhưng đến đó kiêng kỵ gì kh? cần chuẩn bị gì kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...