Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sủng Thê, Ông Xã Muốn Ôm

Chương 853:

Chương trước Chương sau

Khi th Giang Cẩn Thời và Giang Thi Hàm, nụ cười trên mặt Giang Điềm lập tức biến mất.

Cô kh ngờ họ cũng sẽ đến.

Lục Chi Đình ngồi trên giường, thu trọn biểu cảm của Giang Điềm vào mắt, lên tiếng: “Điềm Điềm, vậy?”

Nghe tiếng đàn , cô quay đầu lại, cười nói: “Kh .”

nụ cười gượng gạo của Giang Điềm, liền biết chắc c cô kh muốn gặp đã đến.

Một nhóm bước vào phòng bệnh, Giang Điềm tiện tay đóng cửa lại, sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân ở phòng khác.

Đóng cửa lại, cô gái đến bên giường Lục Chi Đình ngồi xuống, từ đầu đến cuối kh hề mở miệng nói một lời nào.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

đàn nhận ra tâm tư của cô gái, nhóm trong phòng bệnh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên cặp cha con nhà họ Giang, quả nhiên là vì họ.

Lục Chi Đình cười như kh cười cặp cha con kia: “Tổng giám đốc Giang, gió nào đưa đến đây vậy?”

đến c ty tìm , nghe nói nhập viện nên muốn đến thăm.” Giang Cẩn Thời khúm núm nói với Lục Chi Đình.

Lục Chi Đình cả đời ghét nhất loại như vậy, là một đàn mà kh chút khí phách nào, th quyền lực liền lập tức khúm núm, khiến ta cảm th vô cùng hèn nhát.

“Ồ, vậy bây giờ đã th đ, nên còn muốn làm gì nữa?”

Ý ngoài lời của Lục Chi Đình chính là, bộ dạng của đã th , thể cầm đồ của cút .

Nhưng Giang Cẩn Thời đâu thể hiểu được ý của , “ muốn nói chuyện với một chút.”

“Xin lỗi, bây giờ kh nói chuyện gì cả, gì đợi về c ty nói.” Lục Chi Đình nói thẳng thừng.

Giang Cẩn Thời biết, Lục Chi Đình đã nói kh muốn bàn chuyện gì thì chắc c là kh muốn, để lại ấn tượng tốt cho Lục Chi Đình, ta dặn dò vài câu dẫn Giang Thi Hàm rời .

Còn Giang Điềm vẫn kh mở miệng, chỉ lạnh lùng hai họ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Kể từ lần cô về nước đó, cô vẫn tự về nhà, ta chưa từng cho đến đón cô, thậm chí còn chẳng hỏi hai năm qua cô sống ở nước ngoài tốt kh! Giờ Lục Chi Đình bị thương, lập tức vội vã chạy đến nịnh nọt.

Một cha như vậy, đối với Giang Điềm mà nói, cũng như kh.

Sau khi Giang Cẩn Thời dẫn Giang Thi Hàm rời , những còn lại ở trong phòng bệnh, kh nói một lời nào, cho đến khi Lục Chi Đình lại lên tiếng: “Các đều đến đây, kh nói một lời là ? Là chê chỗ ít , muốn tăng thêm chút kh khí, hay là làm gì?”

ơi, đây là bữa sáng em làm cho hai , mau ăn ạ.” Lục Tiểu Tịch là đầu tiên lên tiếng.

Lục Tiểu Tịch đặt chiếc cặp lồng giữ nhiệt lên bàn cạnh giường bệnh của Lục Chi Đình, múc cháo ra, mời Giang Điềm và Lục Chi Đình cùng ăn.

ơi, chị dâu, hai ăn cùng ạ.” Lục Tiểu Tịch gọi.

Lục Chi Đình ngây ra vì cách gọi của Lục Tiểu Tịch, chỉ vừa phẫu thuật thôi mà, em gái đổi cách xưng hô từ khi nào vậy? Ai thể nói cho biết chuyện này là từ bao giờ kh?

Ngoại trừ hai em nhà họ Dạ tương đối bình tĩnh, những còn lại đều há hốc mồm ra đến mức thể nhét vừa một quả trứng gà.

“Chuyện này là ?” Lục Chi Đình nhíu mày hỏi.

Lục Chi Đình đã hỏi ra ều nghi vấn trong lòng, câu hỏi này cũng là ều Tần Hi Ngự và Nghiêm Dĩ Nặc muốn hỏi, rốt cuộc một đêm qua đã xảy ra chuyện gì? lại khiến Lục Tiểu Tịch đổi cách xưng hô?

Họ chỉ là muốn đến tìm Lục Chi Đình ở Tập đoàn Allure, kh ngờ tin nhận được lại là Lục Chi Đình đã nhập viện, vội vàng đến bệnh viện, tiếp nhận tin tức này, đầu óc nhất thời kh thể hoạt động kịp.

“Tiểu Tịch, vừa nãy em gọi Giang Điềm là gì? nhớ hai năm nay em căm ghét cô mà, lại gọi như vậy?” Tần Hi Ngự để xác định Lục Tiểu Tịch nói nhảm kh, đưa tay lên trán cô thử nhiệt độ.

Lục Tiểu Tịch né ra, gạt tay Tần Hi Ngự: “ làm gì vậy? Em kh sốt, vẫn bình thường mà.”

Cuối cùng vẫn là Dạ Vị Vãn lên tiếng: “Tiểu Tịch tối qua nói , cô biết trai cô yêu là Điềm Điềm, dù thể kh cần mạng sống của cũng sẽ bảo vệ Điềm Điềm được an toàn, nhưng cô vẫn chưa tha thứ cho Điềm Điềm. Cô còn nói trai cô thành ra thế này, Điềm Điềm trách nhiệm kh thể chối bỏ, cô cũng biết trai cô tỉnh dậy sau đó muốn gặp nhất là Điềm Điềm, nên mới yêu cầu Điềm Điềm ở lại chăm sóc Lục Chi Đình.”

“Em đồng ý cô ở bên trai em, nhưng kh nghĩa là em sẽ tha thứ cho cô , muốn em tha thứ cho cô , thì còn xem cô xứng đáng được em tha thứ kh.” Lục Tiểu Tịch nói ra những lời Dạ Vị Vãn chưa nói hết.

“Điềm Điềm, chuyện này là thật ?” Lục Chi Đình quay đầu cô gái đang ngồi trên ghế, im lặng kh nói một lời.

Cô gái gật đầu, kh nói gì cả.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...