Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn
Chương 111
chỉ một lát , Dận thấy Hà Bảo Trung đột nhiên hô to: “Thái T.ử gia, ở phía đối diện!”
Dận vội vã vén rèm kiệu , khi thấy rõ đến, lòng một nữa chấn động. Từ trong mưa to đến, Tô Bồi Thịnh cõng Dận Chân từ hướng Vĩnh Hòa Cung cùng hai thái giám che dù khác. Mấy ướt sũng, chật vật bất kham, giống hệt như những gì thấy trong mơ!
Tô Bồi Thịnh cũng ngờ gặp , dừng lên, thì Thái T.ử giá lâm!
“Thái T.ử gia thiên tuế!” sợ hãi quỳ xuống, thiếu chút nữa ném chủ t.ử xuống vũng nước.
Dận Chân còn ý thức, tiếng Dận liền vội vã giãy giụa xuống kiệu.
Đừng bỏ lỡ: Khúc Nhạc Của Thanh Xuân, truyện cực cập nhật chương mới.
Dận vội vàng xuống kiệu, túm Dận Chân đang ướt như chuột lột lên kiệu. Bên trong kiệu rộng rãi, lò sưởi tay, ấm và khăn ấm nóng.
Dận chuẩn sẵn quần áo, tiểu thái giám kéo Dận Chân đây lột quần áo, dùng khăn nóng lau quần áo khô ráo cho . Lúc Dận mới nhẹ nhàng thở .
Quần áo Dận rộng, Dận Chân cúi đầu vén tay áo.
Dận Dận Chân với vẻ mặt suy sụp, vài câu an ủi mở lời thế nào.
vốn định chặn Dận Chân khi đến Vĩnh Hòa Cung, như sẽ đỡ cho ướt sũng và bệnh tình thêm nặng, còn mang một bụng tức. Kết quả vẫn chậm một bước.
Dận mở nắp ấm , trong khí lập tức tràn ngập hương vị ngọt ngào pha chút cay nồng.
Thấy Dận Chân đang run rẩy vì nóng gặp mưa, vội vàng rót một ly . Nước màu đỏ sậm lơ lửng những mảnh gừng băm. Đây gừng đường khối do A Uyển làm, nàng đem gừng già, táo đỏ, hoa hồng và đường phèn nghiền nhỏ trộn lẫn nấu thành nước đường, đó dùng khuôn ép thành những viên vuông nhỏ, phơi khô cất giữ trong bình. Khi pha chỉ cần lấy một viên cho nước sôi , tiện lợi.
Dận từng thấy A Uyển uống , nếm thử thấy cũng tệ, vị ngọt thanh gắt, ấm bụng và còn hương hoa thoang thoảng, nên khách khí mà lấy một bình về.
Lúc , A Uyển với vẻ mặt thôi, hỏi nàng , nàng ấp a ấp úng , đó lẩm bẩm với cung nữ bên cạnh: “Thái T.ử gia thế , đây dành cho nữ nhân chúng uống…”
Dận quan tâm đến chuyện dành cho nam nữ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-111.html.]
thích ăn đồ ngọt, ngọt ăn cùng điểm tâm vặn. Kì lạ , mỗi bảo A Uyển pha gừng đường khối và ăn cùng một miếng điểm tâm, A Uyển bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp khó hiểu.
Dận thầm trách A Uyển keo kiệt, nỡ cho uống .
suy nghĩ một chút đưa cho Dận Chân: “Uống lúc nóng để xua tan hàn khí.”
Dận Chân vốn thích uống gừng, gừng vẻ khác với gừng bình thường. do dự một chút nhấp một ngụm. Vị cay nồng gừng cuối cùng cũng đ.á.n.h thức Dận Chân, ôm lấy chiếc ly ấm áp, cảm giác lạnh lẽo từ trong lòng lan khắp dần dần tan biến.
Dận Chân uống cạn ly gừng, vị ngọt ngào lưu trong miệng. gừng Thái T.ử quả nhiên khác với gừng thường uống, vị cay gừng tan , lưu dư vị ngọt ngào và hương thơm thoang thoảng, hề khó uống như trong trí nhớ .
Uống xong một ly , cả đổ mồ hôi, đau đầu cũng đỡ hơn nhiều.
Lúc , mới chú ý rằng, Cảnh Nhân Cung gần đến, kiệu vẫn đang trong mưa?
“ sẽ dùng thủ dụ để triệu thái y, chỉ cách cách trong phủ khỏe,” Dận nhét lò sưởi tay bằng đồng thau hình quả bí đỏ tay Dận Chân, “ từ chối. sốt, tiên hãy đến Dục Khánh Cung nhị ca dưỡng bệnh, đó tiếp.”
Đừng bỏ lỡ: Sự Phản Bội Trong Thế Giới Thu Nhỏ, truyện cực cập nhật chương mới.
Dận Chân đành nuốt lời định .
Khi đến Thuần Bổn Điện, ngủ trong thư phòng Thái Tử. Thái T.ử tự dàn xếp theo hầu nghỉ ngơi, gọi sáng sớm đến A Ca sở lấy quần áo cho .
Chẳng mấy chốc, thái y cũng đến, bắt mạch và kê đơn cho . đó, ngoài hành lang đặt thêm nhiều ấm đất tử. Tô Bồi Thịnh cũng quần áo sạch sẽ, xổm bên bếp lò xem lửa nấu thuốc. Chiếc áo thái giám trông như áo Hà Bảo Trung bên cạnh Thái Tử, rộng đến mức thể chứa hai . Dận Chân nhịn .
Dận Chân ngửi mùi thuốc, cả cuộn tròn trong chăn ấm áp, chằm chằm con hổ gỗ kỳ quái khắc bệ cửa đối diện một lúc, dần dần chìm giấc ngủ.
Giữa mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nhớ , nhị ca làm xuất hiện ở đó?
trùng hợp như … Nhị ca làm tìm ?
Mơ màng ngủ một canh giờ, Tô Bồi Thịnh gọi dậy uống thuốc, nữa tỉnh buổi trưa! Dận Chân sợ hãi đến mức chính ứng câu thơ “Hấp hối bệnh trung kinh dậy”.
--------------------------------------------------
Chưa có bình luận nào cho chương này.