Sủng Vật Ngự Thú: Khởi Đầu Khế Ước Một Con Rồng
Chương 19: Thứ tốt nhất trên đời
Với đống đồ đồ sộ thế này, chiếc xe đạp cà tàng của Tần Dao chắc c là kh thể thồ về nổi. Tuy nhiên, cô đã hỏi kỹ nhân viên bán hàng từ trước, với số tiền tiêu dùng hôm nay, cô hoàn toàn đủ ều kiện để được giao hàng tận nhà miễn phí.
Tần Dao hẹn thời gian vào sáng mai, để lại số ện thoại và địa chỉ liên lạc.
Cô nhân viên tiếp đón cái địa chỉ m lần, vốn tưởng quáng gà, kh ngờ địa ểm nhận hàng mà đối phương để lại thực sự là... Khu tái định cư??
Cô Tần Dao đang cùng sủng thú chọn quà tặng kèm (do chi tiêu đạt mốc), định nói lại thôi, chợt như hiểu ra ều gì đó, trên mặt lộ vẻ thấu hiểu.
Cũng đúng, địa chỉ nhà thật sự thể tùy tiện lộ ra được.
"Cái bát này được đ, kiểu dáng đơn giản, khá dày dặn, cũng dễ rửa." Tần Dao cân nhắc sức nặng của món quà. Dù hôm nay cô cũng đã tiêu tốn hơn chín vạn tệ tại siêu thị này, nếu kh tặng kèm món đồ nào chất lượng một chút thì thật kh hợp lý.
"Mặc mặc."
Tiểu Dạ ở bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.
Cái bát này đủ lớn, đủ sâu, Ngự thú sư sẽ kh cần l thêm cơm liên tục nữa.
Nhân viên bán hàng mỉm cười, tay chân l lẹ gói chiếc bát tô siêu lớn loại vốn chỉ dùng trong các buổi tiệc gia đình lại cho cô.
"Đúng , hai ngày nữa chúng tổ chức một hoạt động đối chiến sủng thú cấp Sơ quy mô nhỏ, phần thưởng cho quán quân là thẻ mua hàng trị giá sáu vạn tệ. Nếu quý khách hứng thú, thể đăng ký báo d chỗ em ngay bây giờ."
Cô vốn chỉ làm theo yêu cầu của quản lý là quảng bá cho mọi khách hàng tiếp đón, kh ngờ Tần Dao vẻ khá quan tâm.
Sự xuất hiện của một sủng thú hệ Rồng sẽ mang lại lưu lượng khách hàng lớn hơn nhiều!
Nhận ra ều đó, mắt cô nhân viên sáng lên, vội vàng rèn sắt khi còn nóng. Cô biết tiền thưởng lẽ kh m hấp dẫn với vị khách "đại gia" này (trong mắt cô), nên tập trung giới thiệu vào bản chất hoạt động.
"Địa ểm tổ chức ngay tại quảng trường bên ngoài, chỉ mất một buổi sáng là đấu xong. Những đăng ký đa phần đều là Ngự thú sư mới ở gần đây, cũng một số Ngự thú sư cấp E dùng sủng thú thứ hai mới khế ước để tham gia, thực lực cũng khá."
Một buổi sáng... sáu vạn tệ...
Vừa kh mất tiền lại vừa tăng thêm kinh nghiệm thực chiến, Tần Dao kh hề do dự, trực tiếp ền vào đơn đăng ký.
Cô nhân viên tiễn cô rời , l ra một tờ đơn khác ền th tin của con trai vào.
Cơ hội được đối chiến với một Ngự thú sư xuất sắc thế này kh nhiều, biết đâu lại học hỏi được gì đó...
Ra khỏi siêu thị, Tần Dao mở ện thoại tìm kiếm những nhà hàng được đ.á.n.h giá cao ở gần đây. Đã cất c đến tận đây , tổng cộng cũng đưa Tiểu Dạ ăn một bữa thật ngon.
Được , thực ra cô vẫn th hơi chột dạ...
Trên các diễn đàn Ngự thú, đ.á.n.h giá về nước ép quả Lợi Lực phổ biến là tệ. Trong những bài đăng cô từng xem qua, ngoại trừ loài Bùn Thối Rữa (Stinky Mud) thể tiêu hóa cả rác rưởi ra, thì dường như chẳng sủng thú nào uống xong mà muốn uống lại lần thứ hai...
Mà cô thì đã mua hẳn một thùng.
Tần Dao lướt xem các nhà hàng xung qu, cô hơi mắc chứng khó lựa chọn: "Tiểu Dạ, nhóc muốn ăn đồ nướng? Hải sản? Hay là hăm-bơ-gơ gà rán?"
Tiểu Dạ nghiêng đầu: "Mặc mặc?" (M thứ đó là gì vậy?)
Suýt thì quên mất chuyện này, Tần Dao yêu chiều xoa đầu Tiểu Dạ: "Kh ... để chị xem lại."
Đang lúc Tần Dao còn đang phân vân nên chọn quán nào, Tiểu Dạ đột nhiên gọi khẽ một tiếng về phía trước: "Mặc mặc!"
Mũ của ??
Hôm nay đâu đội mũ ra ngoài đâu nhỉ??
Tần Dao ngơ ngác theo. Phía trước m nam sinh dáng vẻ học sinh trung học đang cười đùa ra từ một tiệm thức ăn nh, một trong số đó đội chiếc mũ lưỡi trai phối màu đỏ trắng, tr đầy sức sống và khá nổi bật.
Cô chợt hiểu ra ều gì đó.
Hóa ra là vậy...
Chính cô còn chẳng nhớ nữa...
Kh ngờ Tiểu Dạ lại để tâm đến thế...
"Đó là mũ của khác, kh của chị đâu."
Trong lòng Tần Dao dâng lên một luồng ấm áp. Thực ra chiếc mũ cô làm mất hôm đó là đồng phục trường phát, cả lớp ai cũng một chiếc, nhưng vì kiểu dáng bình thường lại còn in chữ quảng cáo nên hôm đó cũng chẳng m ai đội.
Cô ôm l Tiểu Dạ, móc hết xấp tiền gi trong túi ra, mỉm cười hỏi: "Nhưng mà bây giờ chị đúng là đang thiếu một chiếc mũ đ. Tiểu Dạ muốn dùng chiến lợi phẩm hôm nay để mua cho chị một chiếc mũ mới ?"
Chiến lợi phẩm.
Tần Dao đã dùng cách giải thích mà Tiểu Dạ dễ hiểu nhất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiểu Dạ chằm chằm vào xấp tiền gi một lúc, nhớ lại khái niệm về tiền mà Tần Dao từng nói với nó trước đây. Nó đã hiểu , "chiến lợi phẩm" ở thế giới này chút khác biệt.
Chiến tg đối chiến thể nhận được tiền, và tiền thì thể đổi l bất cứ thứ gì muốn.
Tần Dao gật đầu: "Th minh lắm."
"Mặc mặc!!" Tiểu Dạ đặt móng vuốt lên xấp tiền, kêu lên một tiếng đầy vui vẻ.
"Chị hạnh phúc quá, Tiểu Dạ," nghe th lời này, Tần Dao thực sự cảm động đến phát khóc. Cô ôm chầm l Tiểu Dạ mà hôn l hôn để, vui sướng đến mức suýt thì bế nó xoay vòng vòng giữa đại lộ: "Tiểu Dạ của chị đúng là sủng thú tốt nhất trên đời!"
Dáng vẻ của cô cứ như muốn tuyên cáo ều đó cho cả thế giới biết, khiến Tiểu Dạ hiếm khi th hơi ngượng ngùng.
Mới m ngày mà Ngự thú sư đã thay đổi đủ kiểu để khen ngợi nó, nào là đáng yêu, đẹp trai, uy vũ, lợi hại, giờ là tốt nhất... Cứ đà này thì sớm muộn gì cô cũng hết từ để khen mất thôi.
Dù rằng nó thực sự xuất sắc đến thế thật.
Tiểu Dạ Tần Dao, chủ động cọ cọ vào mặt cô, nghiêm túc đáp lại: "Mặc mặc."
Cô cũng vậy, là Ngự thú sư tốt nhất trên đời.
...
Nửa giờ sau.
Tần Dao đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ đính đầy kim cương giả lấp lánh, ôm theo Tiểu Dạ cũng đang đội một chiếc mũ đỏ tương tự, xuất hiện trước cửa một nhà hàng buffet nướng.
Cả hai chiếc mũ này đều được mua ở một cửa hàng lưu niệm cao cấp. Nếu là bình thường, Tần Dao sẽ chẳng bao giờ bước chân vào loại tiệm đó, càng kh đời nào mua kiểu mũ rực rỡ ch.ói mắt đến vậy.
Nhưng đây là món đồ mà Tiểu Dạ đã tỉ mỉ chọn ra từ một đống mũ.
Vậy thì Tần Dao kh chỉ đội, mà còn đội nó hàng ngày.
Nhà hàng buffet này được đ.á.n.h giá khá tốt trên mạng, thể coi là phân khúc trung cao cấp. Sủng thú vào quán sẽ tính phí dựa trên cấp độ và cân nặng; tổng cộng một một thú tiêu tốn hết bảy trăm tám mươi tệ.
So với thực phẩm năng lượng chuyên dụng thì mức giá này vẫn còn quá rẻ.
Hôm nay đã tiêu quá nhiều tiền nên khi th toán, lòng Tần Dao chẳng mảy may gợn sóng.
Cô thuận tay bưng hai đĩa thịt nướng đặt trước mặt Tiểu Dạ. Từ nãy đến giờ, nụ cười vẫn chưa hề tắt trên môi cô.
"Trong khi sủng thú nhà ta còn đang mải phá nhà, thì Tiểu Dạ nhà đã biết mời ta ăn cơm , thật là tâm lý quá ."
"Mặc mặc." Tiểu Dạ thản nhiên phẩy phẩy móng vuốt.
Nó ra vẻ "kh cần nói nhiều", đây chỉ là thao tác cơ bản thôi, sủng thú khác làm so bì được với nó.
Cái đuôi phía sau quẫy lên đầy vui vẻ, rõ ràng phản ứng của Tần Dao khiến Tiểu Dạ cảm th vô cùng thành tựu.
Nụ cười trên mặt Tần Dao càng sâu hơn, cô kh quên lôi ện thoại ra chụp thêm vài tấm ảnh.
Tiểu Dạ ngoạm một miếng thịt nướng nóng hổi, nhân tiện đẩy đĩa còn lại về phía Tần Dao. Ngự thú sư vừa nói, ở đây chỉ cần trả tiền là thể ăn bất cứ thứ gì muốn, muốn ăn bao nhiêu tùy thích.
Trên đời lại nơi tuyệt vời thế này mà trước đây nó kh hề hay biết.
chi được khế ước với Ngự thú sư sớm hơn thì tốt biết m.
Tiểu Dạ như lạc vào thiên đường, thả cửa ăn uống ên cuồng.
Tần Dao thì đã no từ lâu, cô cầm ly nước trái cây thong thả nhấp từng ngụm, thỉnh thoảng lại gắp thêm đủ loại thịt nướng vào đĩa cho Tiểu Dạ.
Nhân viên phục vụ bên cạnh lộ ra ánh mắt kinh ngạc. ta Tần Dao, chân thành đưa ra lời mời: "Vị khách này, xin hỏi quý khách ý định cho sủng thú của tham gia cuộc thi 'Vua dạ dày' kh ạ?"
Tần Dao khéo léo từ chối: "Sủng thú của chỉ là ăn nhiều hơn sủng thú bình thường một chút thôi, chưa tới mức gọi là Vua dạ dày đâu."
"Quý khách thật sự quá khiêm tốn ," nhân viên vẻ mặt đầy thành khẩn, "Theo th, sủng thú của quý khách hoàn toàn tiềm năng đoạt quán quân. Phần thưởng của chúng cũng hậu hĩnh, được miễn phí ăn uống cả năm đ ạ."
Tần Dao nhướng mày: "Miễn phí thực phẩm năng lượng cả năm ?"
Nếu đúng là vậy thì cũng đáng để cân nhắc đ.
"Xin lỗi đã làm phiền ạ."
nhân viên hơi cúi , chuồn lẹ như chớp.
Tần Dao: "..." Cô biết ngay mà.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.