Suốt Hai Mươi Năm, Hóa Ra Mẹ Chưa Từng Yêu Tôi
Chương 3
7
cô út.
Một câu cô khiến cả phòng im bặt.
run rẩy lên, kéo tay áo lau mạnh nước mắt nơi khóe mắt.
Lúc , hình ảnh mới hiện lên rõ ràng đến lạ rõ đến mức tưởng như thấy cả trái tim bà.
ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía .Bà sẽ làm gì đây?
, con nhà để về.
Hãy . thiên vị. sẽ như nữa.
dù thiên vị, vẫn yêu con. vẫn còn thương xót con, dù chỉ một chút thôi.
.Dù thế nào, con vẫn con gái !
!
Như thể thấy lời cầu xin , đột ngột vung tay, ném thẳng xấp giấy trắng trong bao lì xì chị gái mặt .
Giấy trắng tung bay khắp nơi.
Đêm giao thừa vốn yên lành, trong khoảnh khắc biến thành một đám tang ồn ào.
Chôn vùi mái nhà mà nhẫn nhịn chịu đựng suốt hơn hai mươi năm.
, hiểu. luôn hiểu.
thích chị gái hơn.Bà thường :“Đây mới con gái tao.”
vẫn nghĩ, sinh , thì ít nhiều cũng yêu chứ?
Vì thế cố gắng học giỏi, cố gắng hiểu chuyện, cố gắng ngoan ngoãn, chỉ mong thể đối xử với … như đối xử với một con chó nhỏ cũng .
luôn làm đủ .
Chị gái nóng nảy, giống .
Còn thì chậm chạp.
Hồi nhỏ, đưa hai chị em học, chị gái luôn ăn nhanh chờ ở cửa.
Ánh mắt chị đầy oán giận, nắm tay siết chặt.
“ muộn nữa cô giáo mắng em đó! Lúc nào cũng tại nó, phiền chết !”
Mỗi như , sẽ tức giận xông tới, tát một cái.
“Chậm! Chậm! Chậm! mày lúc nào cũng chậm thế hả!”
lập tức đặt bát cơm cầm xuống, mắt đỏ hoe, đeo cặp sách lên lưng.
ơi, nếu mỗi sáng cho con rửa mặt , thì con thể ăn no một bữa mới học.
chị gái :“Chị lớn hơn em, đương nhiên chị dùng nhà vệ sinh . Em đợi đó .”
rón rén tới bàn ăn, định ăn tạm chút đồ hãy vệ sinh.
sẽ giơ đôi đũa tre lên, đánh mạnh các khớp ngón tay .
“Vô phép tắc! đánh răng mà ăn sáng ? Ai bẩn thỉu như mày!”
Đau lắm, ơi!
Cái tát khi bụng đói, rát bỏng đến nhức nhối.
Cú đánh bằng đũa tre khớp tay, đau thấu xương.
Tại con dùng nhiều nỗi đau như để lấy lòng ? Để đổi lấy một chút yêu thương ít ỏi ?
lẽ như từng : “Con hèn hạ lắm ?”
8
hổ hóa giận, gào thẳng mặt : “Mày chịu nổi khi thấy tao yên ? Mày ép chết chính ruột ?!”
Bà giậm mạnh chân, lao thẳng khỏi phòng tiệc khách sạn.
Họ hàng liên tục đẩy : “Mau đuổi theo !”
Ba tiến lên, tát một cái thật mạnh: “ mày còn mặc áo phao! Nếu bà lạnh mà chuyện gì, tao sẽ nhận mày con gái nữa!”
Chị gái cũng nghiến răng, véo mạnh cánh tay : “Đó ruột mày! mày thể đối xử với như hả?”
hoảng loạn, trong đầu ong lên một tiếng như nổ tung.
vội khoác áo phao, xách túi, chạy đuổi theo.
Trong đầu liên tục tua tua những bi kịch vốn dĩ sẽ bao giờ xảy .
đau lòng tuyệt vọng, để ý chiếc xe tải lớn đang lao tới, tông trúng.
vì hiểu lầm với , uất ức giải , nhảy sông tự tử.
Tất cả đều , đều !
sinh , thì gì thể tha thứ cho chứ?
thậm chí còn cho một cơ hội giải thích, vội vàng hiểu bà ngay mặt .
Xem thêm: Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Lâu Rồi - Phong Đình Thâm + Dung Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
chạy khắp tất cả những nơi thể sẽ xuất hiện.
Ngày giao thừa, nhiều cửa hàng đóng cửa.
Chợt nhớ mấy hôm từng , năm nay phố bộ tổ chức hội chợ năm mới, bà dạo xem .
Thế bắt taxi, vội vã chạy tới đó.
Quả nhiên, tìm thấy bên lề đường.
một cửa hàng chocolate thủ công cao cấp, chăm chú bên trong.
Một bé gái chỉ những viên chocolate mặt, dè dặt :“ ơi, con ăn chocolate…”
bé gái sang, khóe môi cong lên:“Ừm, cái cũng , mua một ít cho con ăn.”
Hốc mắt cô bé lập tức đỏ hoe.
thanh toán xong, cầm túi chocolate trong tay, lẩm bẩm:“ chút xíu mà tám, chín chục …
“Haizz, vốn định bẻ cho con nếm một miếng, thôi , ăn thèm, con đừng ăn nữa.”
Cô bé thành tiếng, chỉ bước những bước nhỏ, lặng lẽ theo .
vội vàng về nhà, nóng lòng mang túi chocolate đắt đỏ cho đứa con trai mà bà yêu thương.
Còn trong lồng ngực , một thở nghẹn ứ đến thể nuốt trôi.
Bóng lưng cô bé … quen thuộc đến lạ.
lúc đó, ngẩng lên, thấy .
Trong mắt bà lấp lánh ánh sáng, tràn đầy mong đợi.
9
cuống cuồng cởi áo phao , khoác lên bà.
hề từ chối, thản nhiên mặc luôn áo .
Bà chỉ chocolate mặt:“ cái .”
khẽ mỉm .Thì cũng chỉ một đứa trẻ, cũng ăn đồ ngọt.
định lên tiếng với chủ tiệm, giành :
“Cái , cái , cái , với cái nữa… thôi, mỗi loại lấy một ít .”
Thế chủ tiệm, nhận một đơn hàng lớn, nhanh tay nhét đầy một túi giấy kraft.
“Ba nghìn.”
Tim khẽ run lên.Đắt thật.
chằm chằm, ánh mắt như đang :“ nỡ ? Bảo con tiêu tiền cho , con căn bản nỡ.”
lạnh đến run cầm cập, vẫn cố gượng , lấy điện thoại thanh toán.
Điện thoại cũng gần như nhạy nữa, âm mười độ, lạnh thấu xương.
cầm túi giấy, xoay định rời .
vội kéo tay áo bà:“… con, con nếm thử một miếng.”
rút tay , hừ lạnh một tiếng:“Mua cho chị con, con nếm cái gì?
“Con vấn đề lớn nhất con gì ?
“So bì! Con quá thích so bì, lúc nào cũng đem so với chị.
“Nó hơn con bao nhiêu, trong lòng con tự ?”
“ chính cho con hiểu đạo lý . Bao giờ con sửa cái tật đó, lúc đó hãy nhận .”
sụp đổ, phẫn nộ hỏi bà:“Con do sinh ? Vì đối xử với con như ?”
cứng đờ, bà cũng gào lên với :
“ đang dạy dỗ con, thế mà con hắt nước bẩn lên !
“ một thất bại!
Bạn thể thích: Ngự Thú Sư 0 Điểm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ sống nữa! Sống còn ý nghĩa gì? nhảy sông đây, chết thì con lòng chứ gì!”
xong, bà bỏ chạy.
hoảng sợ tột độ, nước mắt che kín tầm mắt, trong lúc mờ mịt, chỉ qua mấy ngã rẽ mất dấu bà.
Trời lạnh như , mà đổ mồ hôi ướt đẫm .
chạy bao lâu ?Trời tối hẳn, nhiều cửa hàng đều đóng cửa.
điện thoại, mười giờ rưỡi tối.
?Chẳng lẽ bà thật sự nhảy sông ?!
giơ tay lên, định tự tát một cái.
lúc đó, điện thoại rung lên:
【Cục cưng, con nó buồn thế nào . lừa lấy áo phao nó, còn bắt nó trả hơn ba nghìn tiền chocolate nữa.
【Con chắc chắn thích ăn, lát nữa mang về cho con. Nó tưởng nhảy sông thật, sợ đến mức chạy vòng vòng khắp khu thương mại tìm đấy.】
【Ha ha ha, cho con , tìm một quán rượu nhỏ, ấm nó chạy hết vòng đến vòng khác, buồn chết .】
10
Tay sắp đông cứng , cả quỳ sụp xuống đất, còn chút sức lực nào.
chậm rãi đầu, về phía quán rượu nhỏ bên trái.
Thì bà thật sự ở đó.
Bà vẫn . Bà sẽ làm hại bản . Bà cũng sẽ làm hại ba. Càng bao giờ làm hại chị gái.
Bà chỉ làm hại . Bà chỉ làm hại mà thôi.
gõ một câu khung chat, chìm giấc ngủ sâu.
khi nhắm mắt , thấy vẻ mặt hoảng sợ .
【, con xin … con lừa , đổi ảnh đại diện và tên thành chị gái. Thời gian , trò chuyện vẫn luôn con…】
Khi mở mắt nữa, đang trong bệnh viện.
Chị gái ở đầu giường, ăn chocolate.
Thấy tỉnh , chị lập tức khó chịu trợn trắng mắt.
“Đều tại em cả, tối hôm đó chị trả tiền đấy.”
gắng sức chống dậy: “Điện thoại… điện thoại em ?”
Chị khựng , dừng động tác ăn chocolate, cảnh giác :
“ trả điện thoại cho em, em nghỉ ngơi đủ, xem điện thoại…”
“Đưa đây! Trả điện thoại cho em!”
Chị làm cho giật :“Cho thì cho, em gào cái gì chứ. mật khẩu , bảo em viện thì nên tự trả tiền .”
sức lực từ , bật dậy, đè chị xuống giường.
“Em làm cái gì ? Em điên ? Buông chị ! ! ơi! Em gái tỉnh ! !”
Chỉ vài giây, mò điện thoại trong túi áo chị .
Xem cho chị chuyện gì xảy , chỉ dặn giấu điện thoại .
Chưa có bình luận nào cho chương này.