Ta Bịa Đại Một Vị Hôn Phu, Không Ngờ Có Kẻ Mất Bình Tĩnh
Chương 2
“Cha nàng Bùi đại nhân ở Bộ , ở nhà quen thói ngang ngược .”
“Ngang ngược thì ích gì? Đắc tội với cung đình, cả nhà sớm muộn cũng vạ lây.”
Bước khỏi điện Thừa Minh, ánh nắng gắt gao đổ xuống khiến mắt nóng hổi. Kiếp , từ cánh cửa , mười năm một trở . chết ở trong đó.
Ngày chết, trời mưa tầm tã, các thái y quỳ thành một hàng ngoài điện, một ai dám thu dọn thi thể. Bởi vì Hoàng đế chỉ một câu: “Đợi thêm chút nữa.”
Xem thêm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Đợi cái gì chứ? Đợi trút thở cuối cùng, để thể thoải mái đến chỗ Vân Châu qua đêm.
Đức An công công đuổi kịp theo , nụ cung kính: “Bùi nhị tiểu thư, Hoàng thượng bảo nô tài nhắn một câu chuyện hôn thư, trong vòng ba ngày ngài sẽ cho đến Bùi phủ xác minh.”
siết chặt chiếc khăn tay trong ống áo. Ba ngày. chỉ ba ngày.
02
Khi xe ngựa về đến cổng nhà, cha ở giữa sảnh. Ông kịp quan phục, mặt mày xám xịt. Mẫu phía , chiếc khăn tay vò nát thành một cục.
còn kịp bước qua ngưỡng cửa, chén tay cha vỡ tan tành ngay chân . Những mảnh sứ bắn lên gấu váy.
“Giỏi lắm, Bùi Nhược Vãn!”
“Con mọc mấy cái đầu mà dám những lời đó trong buổi tuyển tú?”
yên, né tránh. Kiếp cha cũng từng làm vỡ chén , đó ngày phong phi, ông vui mừng đến run tay. Lúc đó ông : “Nhược Vãn , Bùi gia chúng quang tông diệu tổ .”
Quang tông diệu tổ. tin chết truyền khỏi cung, ông ngất xỉu ngay tại công sở, chỉ một đêm mà tóc bạc trắng một nửa.
“Cha.” quỳ xuống. “Con dối, con hề định hôn.”
Mẫu “A” lên một tiếng, chiếc khăn tay rơi xuống đất. Cha sững sờ tại chỗ.
“Con” Ông chỉ tay , ngón tay run rẩy hồi lâu hít một thật sâu. “Con định khiến Bùi gia tru di cả nhà ?”
biện minh. Ông . Tội khi quân tội nặng, sẽ liên lụy cả gia đình.
“Trong vòng ba ngày, Hoàng thượng sẽ phái đến kiểm tra hôn thư.” Cha chằm chằm. “Họa do con tự chuốc lấy, con định giải quyết thế nào?”
: “Cố Lâm An nhà họ Cố ở Nam thành, chắc cha .”
Cha ngẩn : “Nhà họ Cố? Cái thư sinh nghèo ở Thái học đó ?”
“Cố công tử nghèo, chỉ thanh bạch thôi ạ.”
“ cái thá gì!” Cha đập mạnh xuống bàn. “Con bỏ qua ơn điển thiên gia để gả cho một tên thư sinh nghèo mạt rệp? Bùi gia ba đời làm quan, mặt mũi đặt ở ?”
Đừng bỏ lỡ: Thiên Vị Mỗi Mình Em, truyện cực cập nhật chương mới.
quỳ thẳng lưng: “Con chỉ cầu một thể cùng con sống những ngày tháng bình an.”
Cha hồi lâu, định gì đó thôi, phất tay một cái thẳng thư phòng. Mẫu tới, cúi xuống ôm lấy .
“Nhược Vãn, con điều gì ?”
tựa vai bà, nước mắt kìm mà rơi. Kiếp bà chỉ đến cổng cung thăm ba , nào cũng chặn bên ngoài. Quý phi trong thời gian chịu phạt gặp nhà. Bà quỳ ngoài tường cung lóc thái giám đuổi . thể điều gì.
Bà xoa lưng , khẽ thở dài: “ , con cung, sẽ giúp con. con nghĩ cho kỹ, đứa trẻ nhà họ Cố đó, con chắc đồng ý chứ?”
Nhị tiểu thư Bùi gia gả cho , thì như miếng bánh từ trời rơi xuống. cùng gánh tội khi quân, miếng bánh đó sẽ trở thành miếng sắt nung nóng bỏng tay.
lau nước mắt: “Ngày mai con sẽ đích tìm Cố công tử.”
đường về phòng, Vân Châu bưng nước nóng đợi ở cửa. “Tiểu thư, nước đủ ấm ạ.” Giọng nàng mềm mỏng, cúi đầu thuận tùng. Nàng theo mười ba năm, lúc nào cũng cung kính như .
đôi bàn tay đang bưng chậu nước nàng , trắng trẻo và thon dài. Kiếp , chính đôi tay mài mực cho Hoàng đế, chỉnh tay áo cho , làm tất cả những điều mà bao giờ làm .
“Vân Châu.”
“.”
“ nước cứ đặt ở ngoài , cần bưng trong .”
Nàng sững sờ một chút, nhanh chóng mỉm gật đầu: “, thưa tiểu thư.”
đóng cửa phòng, vùi mặt lòng bàn tay. Mười năm, thậm chí nhận tâm tư chung chăn gối. Những lầm mà tìm cho lễ nghi chuẩn, ngôn hành thất lễ dù sửa thế nào cũng hài lòng. Bởi vì căn bản .
Chưa có bình luận nào cho chương này.