Ta Chết Vào Ngày Được Sắc Phong
Chương 1: Ta Chết Vào Ngày Được Sắc Phong
Ta là Khương Bảo Châu, đích trưởng nữ của Thừa tướng Đại Hạ - Khương Hoài Viễn.
Phụ thân ta sinh thời được tiên hoàng vô cùng trọng vọng.
Ngay từ khi lọt lòng, ta đã được phong làm Minh Nghi Quận chúa. Năm mười lăm tuổi, vào lễ cập kê, ta được ban hôn cho Thái tử. Mười sáu tuổi, ta bước chân vào Đ cung.
Sau này tiên hoàng băng hà, Thái t.ử kế vị.
Ta trở thành mẫu nghi thiên hạ, Hoàng hậu của một nước.
Năm đó, ta chỉ vừa tròn mười tám tuổi.
Khi chưa xuất giá, ta là quý nữ d giá nhất kinh thành.
Sau khi xuất giá, ta là mẫu nghi thiên hạ, dưới một mà trên vạn .
Cuộc đời ta trôi chảy, thuận lợi đến mức kh một nữ t.ử Đại Hạ nào là kh ngưỡng mộ.
Chính vì vậy, khi ta đột ngột tự vẫn, dù là quen hay kẻ lạ đều kh thể lý giải nổi.
"Một đời xuôi chèo mát mái như vậy, Hoàng hậu còn ều gì kh hài lòng?"
Ta còn ều gì kh hài lòng ư? Câu hỏi này, từ thuở ấu thơ, mẫu thân đã hỏi ta kh biết bao nhiêu lần.
Khi đó, vẫn còn trẻ, đôi bàn tay thon dài tinh tế cầm một nhành liễu mảnh, bắt ta quỳ trong từ đường, kh chút nương tay quất xuống từng roi rát buốt.
"Con còn ều gì kh hài lòng? Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, lớn lên giữa phồn hoa Thịnh Kinh. Thật đáng thương cho con, bé tí đã theo tổ mẫu về vùng quê Lũng Tây nghèo khó, chưa từng được hưởng một ngày sung sướng. Con còn gì mà kh thỏa mãn?"
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ta vẫn nhớ như in ngày hôm .
Sau giờ luyện chữ, ta tình cờ th đại nha hoàn của mẫu thân bưng m chiếc khăn tay qua.
những hoa văn thêu thùa còn non nớt trên khăn, lòng ta d lên sự tò mò liền tiến tới hỏi.
Nha hoàn Kim Ngư nói đó là khăn mẫu thân tự tay thêu gửi cho ở Lũng Tây.
Ta một kém hai tuổi, từ bé đã được tổ mẫu nuôi dưỡng và đưa về quê nhà Lũng Tây.
Trong ký ức của ta, chưa bao giờ ta th mẫu thân cầm kim chỉ.
Lúc vì còn nhỏ dại, tính tình chưa được rèn giũa, ta chẳng màng đến sự ngăn cản của Kim Ngư, đoạt l một chiếc khăn chạy ùa tìm mẫu thân.
Ta cũng muốn thêu cho ta một chiếc.
Dù ta cũng chưa từng nhận được món đồ thêu tay nào từ mẫu thân, trong lòng kh khỏi nảy sinh chút ghen tị trẻ con.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ta hân hoan dâng chiếc khăn đến trước mặt , nhưng đáp lại chỉ là cơn thịnh nộ.
Đó là lần đầu tiên ta th mẫu thân giận dữ đến thế, đáng sợ hơn cả những lần ta bị phu t.ử trách phạt vì lơ là chuyện bút nghiên.
"Con đã cướp của Minh Châu quá nhiều thứ , ta kh cho phép con cướp thêm cả những thứ này nữa!"
Mẫu thân vung nhành liễu sang một bên, phạt ta quỳ trong từ đường suốt đêm.
Trước khi rời , giọng nói của lạnh lẽo đến mức khiến ta rùng :
"Đây là thứ con nợ Minh Châu."
Những roi liễu quất xuống da thịt thực sự đau, vừa đau vừa ngứa rát. Từ đường lại mênh m, lạnh lẽo và tĩnh mịch đến rợn .
Mẫu thân kh l lại chiếc khăn tay , lẽ cho rằng nó đã bị tay ta làm bẩn.
Ta kh kìm được mà bật khóc, định dùng khăn lau nước mắt nhưng cuối cùng lại trân trọng nhét nó vào trong n.g.ự.c áo.
Nhiều năm sau đó, chiếc khăn thêu hình chú mèo con với mắt mũi xiêu vẹo vẫn luôn theo sát bên ta.
Mãi cho đến ngày trước khi tự vẫn, ta mới ném nó vào bếp lò đang đỏ lửa.
ta, Khương Minh Châu, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh tổ mẫu.
Mẫu thân ta xuất thân từ gia tộc tướng quân nơi biên ải, tính tình phóng khoáng, nên tổ mẫu - vốn xuất thân thế gia vọng tộc - chưa từng vừa mắt bà.
Khi ta ra đời, nhờ d phận Quận chúa được sắc phong, tổ mẫu kh thể tùy tiện đưa ta rời khỏi kinh thành.
Nhưng đến khi Minh Châu chào đời, bà chẳng màng đến ý nguyện của mẫu thân, cưỡng ép mang theo đứa cháu gái còn đỏ hỏn trong tã lót về Lũng Tây.
Cha ta là hiếu thuận, nghĩ thương hai vị lão nhân cô quạnh nơi xa xôi, liền ngầm đồng ý để tổ mẫu mang Minh Châu .
Đó cũng chính là nguyên do khiến tâm tính mẫu thân trở nên cay nghiệt như bây giờ.
luôn cho rằng ta và cha nợ , vì thế luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho Minh Châu. Mỗi dịp lễ tết, bà đều chuẩn bị từng xe lễ vật hậu hĩnh gửi về Lũng Tây.
lẽ cũng vì muốn đối nghịch với tổ mẫu, bà quyết tâm rèn giũa ta trở thành một quý nữ tài đức vẹn toàn, kh tì vết.
Vậy nên từ tấm bé, ta đã vùi đầu vào kinh sách, ngày ngày kh dám lơ là dù chỉ một khắc.
Cũng nhờ thế, ta dần trở thành đệ nhất quý nữ kinh thành, trong khi lại trưởng thành theo một cách hoàn toàn khác biệt.
Ta kh chưa từng gặp Minh Châu.
Mỗi dịp xuân về tết đến, cha mẹ đều đưa ta về Lũng Tây thăm tổ mẫu, khi ta thường được gặp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.