Ta Có Hai Con Dao Róc Xương, Chuyên Trị Các Loại Không Phục
Chương 9
lặng lẽ rời khỏi Lan Hương viện. giường, ngủ một giấc thật ngon.
Trong mơ, cầm hai con dao mổ lợn, đuổi chém Tạ Văn Uyên và quản gia suốt mười con phố. Thật sảng khoái.
11
Ngày tế tổ Thanh minh , trời u ám như sắp mưa. Tạ Thừa Tổ vẫn đang ở quân doanh về, Tạ lão thái thái lấy cớ tuổi cao sức yếu . Vì đồng hành chỉ và Tạ Văn Uyên.
Tạ Văn Uyên đặc biệt chuẩn một chiếc xe ngựa rộng rãi sang trọng, để cho thoải mái.
"Hầu gia thật lòng."
lên xe, đệm mềm, nhắm mắt tĩnh tâm.
Tiểu Đào bên cạnh , chút căng thẳng ngoài cửa sổ.
Đoàn rầm rộ khỏi thành.
Ban đầu vẫn quan lộ, qua kẻ tấp nập. một hồi, con đường bắt đầu lệch . để đường tắt, Tạ Văn Uyên đặc biệt chọn một con đường nhỏ xuyên qua rừng Hắc Phong.
Khu rừng Hắc Phong một nơi hung hiểm tiếng ở ngoại ô kinh thành, thường xuyên cường đạo xuất hiện. Nếu gia đình bình thường thì tránh còn chẳng kịp. Thế mà Tạ Văn Uyên cứ nhất định đâm đầu .
"Phu nhân, con đường càng càng hoang vu ?"
Tiểu Đào chút sợ hãi kéo kéo tay áo .
mở mắt, vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng .
"Đừng sợ, kịch để xem."
dứt lời, chiếc xe ngựa đột nhiên xóc nảy dữ dội dừng . Ngay đó, bên ngoài truyền đến tiếng la hét giế-t chóc.
"Nữ nhi Khương Diêm Vương ở ! Giao cho lão tử!"
vén rèm xe lên một góc ngoài.
Chỉ thấy hơn mười gã đại hán bịt mặt, tay cầm đao thép từ trong rừng lao , bao vây chặt chẽ đoàn xe. Đám hộ vệ hầu phủ chỉ chống cự lấy lệ hai cái bỏ chạy tán loạn. Rõ ràng thông đồng với từ .
Tạ Văn Uyên cưỡi lưng ngựa, giả vờ giả vịt hét lớn: "Đám cuồng đồ to gan! Đây đoàn xe Vĩnh Xương Hầu phủ! Các nếu dám động đến... á!"
còn dứt lời một cước đá văng xuống ngựa, ngã lộn nhào như chó ăn phân.
"Hầu phủ vương phủ gì chứ! Lão tử chỉ cần nữ nhi Khương Diêm Vương! Lão giế-t lão tử, lão tử nữ nhi lão đền mạng!"
Kẻ cầm đầu một tên độc nhãn, vung đại đao lao thẳng về phía xe ngựa .
"Nữ nhi Khương Diêm Vương ở ! Lão tử băm vằm ngươi làm trăm mảnh!"
Tiểu Đào sợ hãi hét lên, ôm chặt lấy . .
đưa tay sờ bên hông. Ở đó giắt hai con dao róc xương mới mài sắc .
"Tiểu Đào, nhắm mắt , đếm đến một trăm."
"Phu... phu nhân?"
"Ngoan nào."
Tiểu Đào run rẩy nhắm mắt , bắt đầu đếm: "Một, hai, ba..."
Ngay lúc đại đao tên độc nhãn sắp chém rách rèm xe. cử động.
Trong chớp mắt lao khỏi mui xe, bay lên trung. Trong đám mảnh gỗ vụn bay tứ tung, hai đạo hàn quang như tia chớp rạch ngang bầu trời u ám.
"Phập!"
Tên độc nhãn còn kịp phản ứng, cổ xuất hiện một đường má-u. trợn tròn mắt, bịt cổ, phát một tiếng động nào, đổ rầm xuống đất.
Những kẻ xung quanh đều ngẩn ngơ. Chúng làm cũng ngờ tới trong chiếc xe ngựa chui một tiểu nương tử yểu điệu mà một nữ sát tinh.
đáp đất, đôi dao trong tay xoay một vòng mắt, hất văng những giọt má-u lưỡi dao.
"Đây chính những kẻ các ngươi dày công sắp xếp ?"
Tạ Văn Uyên đang bò đất giả chế-t, khóe miệng nở một nụ tàn nhẫn.
"Quá yếu."
"Chẳng đủ để chém."
" đến đây thì đều đừng nữa, đất ở rừng Hắc Phong đang thiếu phân bón đấy."
Gợi ý siêu phẩm: Hôn Nhân Chia Đôi, Tôi Cũng Chia Luôn Anh đang nhiều độc giả săn đón.
lách một cái, lao đám đông.
Đây một cuộc tàn sát đơn phương. Những kẻ chẳng qua chỉ một đám lưu manh do Tạ Văn Uyên tìm đến. Bắt nạt dân lành thì còn , chứ gặp luyện võ như thì căn bản bõ bèn gì.
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin vang lên liên hồi. Tay chân đứt rời bay tứ tung, má-u chảy thành sông.
Tạ Văn Uyên bò đất, cảnh tượng địa ngục , cả đờ đẫn. cuối cùng cũng hiểu chọc một tồn tại như thế nào.
Khi kẻ cuối cùng ngã xuống trong vũng má-u, dừng . má-u, đều má-u kẻ khác.
tới mặt Tạ Văn Uyên, dùng mũi dao dính má-u nâng cằm lên.
"Hầu gia, diễn kịch xong, đến lượt chúng chuyện ."
12
Tạ Văn Uyên cả run rẩy, đáy quần ướt một mảng lớn.
"Đừng... đừng giế-t ... Hầu gia... phu quân ngươi..."
Gợi ý siêu phẩm: Ngoại Thất Của Quý Bà đang nhiều độc giả săn đón.
"Phu quân?"
, "Lúc ngươi để những kẻ giế-t , ngươi coi phu nhân."
"... nhất thời hồ đồ..."
"Nhất thời hồ đồ?"
Ánh mắt lạnh lẽo, " việc ngươi cùng tên quản gia chế-t mưu đồ bí mật định hại và cha cũng nhất thời hồ đồ? Đốt xương ngón tay và cuốn sổ cái giấu gạch nền thư phòng cũng nhất thời hồ đồ ?"
Đồng tử Tạ Văn Uyên đột nhiên giãn .
"Ngươi... ngươi ?"
" khác trừ phi làm."
Tạ Văn Uyên quả thực bệnh điên trong , đem cuốn sổ cái cấu kết với Lang tộc vùng thảo nguyên buôn lậu muối sắt chôn cùng với đốt xương ngón tay thê tử quá cố Thẩm Uyển.
tìm cách thư phòng tìm kiếm mấy ngày trời mà thấy. Cuối cùng chợt lóe ý tưởng lật viên gạch đó lên mới tìm bằng chứng.
lấy từ trong lòng một sợi dây thừng chuẩn sẵn, trói Tạ Văn Uyên chặt như nêm.
"Vốn định cho ngươi chế-t một cách sảng khoái, nếu ngươi làm nhiều chuyện trái với lương tâm như thì thể để ngươi chế-t dễ dàng thế ."
"Cuốn sổ cái đó, còn đốt xương ngón tay đó, đều gửi đến Đại lý tự giao cho cha ."
"Thông địch phản quốc, buôn lậu muối sắt, mưu hại nguyên phối, cấu kết lưu khấu, thuê giế-t ."
"Tạ Văn Uyên, từng tội một cũng đủ để ngươi lăng trì mười ."
ném Tạ Văn Uyên lên xe ngựa.
"Tiểu Đào, đếm xong ?"
Trong xe truyền đến giọng run rẩy Tiểu Đào: "Chín... chín mươi chín... một trăm!"
" , mở mắt . Chúng về nhà."
đánh xe ngựa, đầu xe về phía kinh thành. thẳng đến Đại lý tự.
Ngày hôm đó, cả kinh thành chấn động. Hầu phu nhân Vĩnh Xương Hầu, cả má-u, đánh xe ngựa xông thẳng công đường Đại lý tự. Kẻ trói xe chính Vĩnh Xương Hầu.
Mà vị Đại lý tự khanh Khương Diêm Vương oai phong lẫm liệt thấy bộ dạng nữ nhi , chỉ một câu:
"Nữ nhi, chém sảng khoái ? sảng khoái thì chỗ cha còn hình cụ, chúng tiếp tục thẩm vấn."
Vĩnh Xương Hầu phủ sụp đổ. Tạ Văn Uyên phán xử trảm lập quyết, lột da nhồi cỏ. Vĩnh Xương Hầu phủ tước tước vị, tịch thu tài sản.
Tạ phu nhân khi tin thì thở lên , trực tiếp lìa đời.
Lâm Nhược Lan đưa đến thôn trang, đó phát điên, cả ngày ôm chiếc gối gọi biểu ca.
Còn Tạ Thừa Tổ đưa quân doanh rèn luyện, vì đẻ nó chế-t thảm, ngoại tổ Thẩm gia thương xót nó Tạ Văn Uyên che mắt nên cầu tình với bệ hạ giữ mạng cho nó, cuối cùng đày sung quân. Thế ngờ tới nó chịu nổi nỗi khổ việc lưu đày, giữa đường bỏ trốn, trực tiếp xử tử tại chỗ.
Chỉ thể Tạ Thừa Tổ hổ nòi giống Tạ Văn Uyên, chẳng thừa kế một chút đức tính nào từ hiền đức.
Còn , Khương Táp. Nhờ giúp cha phá vụ án nên Hoàng đế phong làm Huyện chúa, nhất thời vinh quang vô cùng.
điều thành tích một chém chế-t hơn mười vẫn quá đáng sợ. kinh thành sợ , cha Khương Diêm Vương, chính tiểu quỷ trướng ông . Một hung thần như cả đời chắc chẳng gả .
Cha xong chỉ lạnh.
"Gả ? Lão tử nuôi cnócả đời! Hơn nữa ai nhất định gả?"
nghĩ cũng . tiền, quyền, dao. đời còn ngày tháng nào tự tại hơn thế ?
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.