Ta Dựa Vào "Biến Thái" Để Bước Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Chương 3:
6
Lúc rạng sáng, ta đột nhiên cảm th kh khỏe, liền vội vàng bò dậy từ đầu giường của Tiêu Trọng, vượt nóc băng tường chạy về phòng tạp dịch của .
Quả nhiên, giây tiếp theo ta đã biến trở lại nguyên thân. Cái quá trình "biến thái" này cứ như đến kỳ kinh nguyệt , đúng là đủ biến thái thật.
Ta đ.á.n.h thêm một giấc nữa, lúc tỉnh dậy thì tổng quản yêu tinh của Yêu Ma ện mang đến kết quả xử trí cuối cùng dành cho ta. Tiêu Trọng nói, muốn tương kế tựu kế, giữ ta lại đây để xem đám Huyền Môn phái rốt cuộc định giở trò gì.
Nhưng Yêu Ma ện kh nuôi kẻ rảnh rỗi, thế là ta nghiễm nhiên trở thành tỳ nữ nhỏ của .
Ngày đầu tiên làm, ta phát hiện Tiêu Trọng chút thất thần. Ta đưa mắt xuống dưới, th đã giày vào ...
Vì thế, ta lén hỏi tên đầu trâu từng gặp qua một lần: "Ma Tôn thế? tự dưng lại giày vậy?"
Đầu trâu: "Ngươi còn hỏi à?"
Ta: " chỉ cái giày thôi mà, tr kh vui thế?"
Đầu trâu: "Kh vui là bởi vì hôm qua Ma Tôn mới thu nhận ái sủng, sáng ra đã biến mất tiêu , đang sai tìm khắp nơi kia kìa."
Chậc, định "vắt ch bỏ vỏ" à.
Ta nhịn cười hỏi tiếp: "Con mèo đó quan trọng đến thế ?"
"Tất nhiên là..."
Tiêu Trọng phóng một ánh mắt sắc như d.a.o găm qua đây: " ngươi biết đó là mèo?"
Ta thẳng tay tát tên đầu trâu một cái văng ra ngoài: " vừa mới lỡ miệng nói ra đ, Ma Tôn ngài kh nghe th . Ta đã sớm nói , làm mà kh tích cực, tư tưởng vấn đề, cứ bám l ta mà buôn chuyện suốt, chậc, đây chẳng là kh coi Ma Tôn ngài ra gì ?"
Tên đầu trâu bị ta lôi cổ ra ngoài mà mắt vẫn còn trừng trừng ta đầy uất ức. Ta liền tặng một ngón tay thối đầy đồng cảm.
Mẹ nó nó chứ, ngươi tưởng cái roi hôm qua ngươi quất ta là ta quên chắc? Bà đây thù dai lắm đ!
Tiêu Trọng cau mày, ta liền vội vàng nịnh nọt: "Ma Tôn kh cần lo lắng, con mèo đó cứ giao cho ta. Ta... ách, ta từ nhỏ đã thiên phú dị bẩm, thể trò chuyện với mèo. Để ta nói với nó một tiếng, bảo tối nay nó ngoan ngoãn quay về."
Tiêu Trọng nửa tin nửa ngờ. Ta gật đầu khẳng định chắc nịch.
Dù ta cũng hết cách , chắc là do hệ thống hạn chế, ta chỉ thể biến thành mèo vào buổi tối mà thôi.
7
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc mặt trời lặn, dù chưa tới giờ biến hình, ta đã lẻn trước vào phòng ngủ của Tiêu Trọng.
Tiêu Trọng còn đang cùng các yêu ma tướng lĩnh thương thảo đại sự, ta rảnh rỗi sinh n nổi, bèn đứng trước gương trong phòng bắt đầu thưởng thức mỹ mạo của chính . nói là gương mặt này thực sự mọc đúng ngay ểm thẩm mỹ của ta.
Thưởng thức thôi chưa đủ, ta còn bày đủ loại tư thế, nào là ưỡn m.ô.n.g, chống eo, đang lúc uốn éo tạo dáng thì vừa quay đầu lại đã đụng ngay một mỹ nhân thiên kiều bá mị.
Nàng ta trợn tròn mắt trừng trừng ta. Ta liếc vào gương, hóa ra đã biến thành mèo trắng từ lúc nào.
Mỹ nhân kia hô to: "Ngươi là yêu tinh phương nào? hiểu quy tắc trước sau hay kh!"
À, ta hiểu , đây là tới thi triển mỹ nhân kế với Tiêu Trọng đây mà.
Đang nói chuyện thì Tiêu Trọng đã bước vào phòng, ta lập tức lao thẳng vào lòng .
"Meo~"
Ta dùng sức dụi đầu vào cổ , làm ra vẻ bị kinh hãi tột độ.
Tiêu Trọng vừa trấn an ta, vừa lạnh lùng về phía mỹ nhân: "Ai cho phép ngươi vào phòng ta?"
vừa dứt lời, hai tên yêu tinh liền x vào lôi mỹ nhân kia ra ngoài. Nàng ta kh cam lòng chỉ tay vào ta, để lại một câu: "Mẹ kiếp! Con mèo yêu này còn lẳng lơ hơn cả hồ ly tinh lão nương đây!"
Ta rúc trong lòng Tiêu Trọng, thút thít " ".
Tiêu Trọng dường như bị ta cọ đến ngứa ngáy, thấp giọng cười hai tiếng, nhéo nhéo phần thịt sau cổ ta: "Hôm nay đâu chơi đ?"
Chúng ta kh đâu cả nha.
Đường đường là Ma Tôn, thể ôn nhu đến thế cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ta-dua-vao-bien-thai-de-buoc-len-dinh-cao-nhan-sinh/chuong-3.html.]
Buổi tối lúc ngủ, ta cứ thế lăn lộn trên cơ bụng của Tiêu Trọng, chỗ này dán một chút, chỗ kia chạm một tẹo, cảm giác như đã bước lên đỉnh cao nhân sinh vậy.
8
Sự thật chứng minh, một kẻ làm c đủ tư cách cũng kh thể ngày đêm ôm nhiều việc, một lúc gánh vác hai c việc được.
Bằng kh sẽ bị tinh thần phân liệt, giống như ta lúc này vậy.
Hôm nay ta đang hầu hạ Tiêu Trọng tu hành, cuối cùng cũng kết thúc một chu thiên. Tiêu Trọng mồ hôi đầm đìa, đưa tay đòi ta nước uống.
Ta đang ngủ gà ngủ gật, cứ ngỡ vẫn đang là mèo, liền vươn lưỡi l.i.ế.m một cái.
Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Ta giật tỉnh táo ngay lập tức.
Ma Tôn cứng đờ , gằn giọng: "Ngươi hai giây để giải thích."
Ta: "Hình như chút ngọt, ta nếm kh rõ, hay là để ta nếm lại lần nữa..."
Giây tiếp theo, ta bị đ.á.n.h bay vọt ra ngoài.
Lại sau đó, ta bị tống vào địa lao.
Địa lao này tường cao ch/ết d.ư.ợ.c, đến mèo cũng khó lọt, nên ta đành nằm ườn ra đó bãi lạn.
Vài ngày sau ta được thả ra, cười chế/t mất, căn bản chẳng ai thèm để ý đến ta, cả Yêu Ma ện loạn thành một đoàn.
Ta tùy tay túm l một tiểu yêu bướm đang chạy tán loạn khắp viện: " thế? kẻ tấn c Yêu Ma ện à?"
"Ái chà, còn nghiêm trọng hơn thế nhiều! Thú sủng của Ma Tôn đại nhân mất tích m ngày , giờ cả giới yêu ma đang nháo nhào tìm mèo kìa."
Khóe miệng ta kh tự chủ được mà nhếch lên.
xem cái mị lực của bổn miêu đây này.
Buổi tối, ta lại một lần nữa biến thành mèo trắng, nghênh ngang bước vào phòng Tiêu Trọng, tùy tiện nằm dài trên giường .
Tiêu Trọng từ cửa bước vào, th ta thì sững lại, tựa như sợ làm ta giật chạy mất, chậm rãi tiến tới, xoa xoa bụng ta, trầm giọng nói:
"Ta cứ ngỡ đến cả ngươi cũng sợ ta mà muốn bỏ trốn khỏi nơi này."
Ta dùng đuôi ngoắc ngoắc eo .
Nhưng nghĩ đến m ngày chịu khổ trong địa lao, ta quyết định lạnh nhạt với một chút, thế là cả đêm đó ta cực kỳ lạnh lùng, kh cho vuốt ve.
Tiêu Trọng hoang mang. Ngày hôm sau, ta tri kỷ đứng ra giải hoặc: "Chẳng lẽ Tiểu Bạch muốn ăn gì đó?"
Tiêu Trọng: "Ăn cái gì?"
"Giò heo kho, thịt kho tàu, cá chua ngọt, dê non hấp, tay gấu chưng, đuôi nai hấp, vịt quay, gà quay, ngỗng quay, heo xào, vịt xào, gà kho, thịt khô, trứng muối, lòng lợn, thịt hun khói, lạp xưởng, thập cẩm bát bửu..."
Tiêu Trọng lạnh lùng ta: "Ngũ Nguyệt Bạch, ngươi chắc c đây là thứ nó muốn ăn?"
Ta kh thẹn với lương tâm mà gật đầu: "Thiên chân vạn xác!"
Ngay đêm đó, ta được ăn một bữa thịnh soạn nhất kể từ khi xuyên sách tới nay.
Kết quả là ngày hôm sau, ta đứng trước mặt Tiêu Trọng nấc cụt liên hồi.
Tiêu Trọng chống cằm đ.á.n.h giá ta, thần sắc thâm trầm khó đoán.
thế? Dáng vẻ nấc cụt của ta mê lắm à?
Thế là ta lại hướng về phía Tiêu Trọng nấc thêm một cái rõ to.
... tốt, địa lao ơi ta lại tới đây.
Lần này ta chỉ bị nhốt một ngày một đêm đã được thả. Tiêu Trọng cứ như chưa chuyện gì xảy ra, tiếp tục gọi ta bên cạnh hầu hạ, buổi tối lại ôm ta ngủ.
Thói quen thật đáng sợ, ngủ lâu đến mức nhắm mắt ta cũng thể sờ chính xác được khối cơ bụng thứ ba bên trái của Tiêu Trọng.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.