Ta Dựa Vào Cái Miệng Được Sủng Ái Trong Hậu Cung
Chương 5
trưởng Hoàng hậu nương nương hiện Thị lang, Hoàng đế trọng dụng.
Nàng nhẹ nhàng tựa gối mềm thêu hoa lăng, lơ đãng đáp: "Ừ."
Cái miệng thật đáng tin, một câu nhẹ tênh cứ thế tuột : "Thật đáng tiếc, tại làm Hoàng hậu chứ?"
Nàng kinh ngạc , mới nhận gì.
"Nương nương thứ tội!"
Hoàng hậu lên.
" , tại nhỉ?"
8
Từ làm phiền Hoàng đế ngủ trưa, triệu kiến nữa. thì ngày ngày ở chỗ nàng sách. Nàng thích sử sách. Thỉnh thoảng cũng xem chút phong tục dân gian.
chỉ thích xem phong tục dân gian. sự giám sát nàng , đành chút sử sách.
Nàng nhắc nhở , nửa tháng nữa đại thọ Hoàng đế .
để tâm: "Nương nương, nhà yêu cầu về vị phận đối với . Nếu bọn họ bây giờ còn cơ hội xuất hiện mặt Hoàng thượng nữa, bọn họ sẽ vui mừng đấy."
Nàng im lặng một lúc: "Hóa ."
nhún vai: "Bọn họ cảm thấy một kẻ tính tình quái gở."
từ nhỏ trí nhớ cực . Dù nhớ sách nhớ việc. Khi lời còn rõ ràng, học cách quan sát. Cho nên cái miệng yêu thích. Bởi vì luôn những sự thật khiến đều khó xử.
Lúc nhỏ khi cô mẫu về thăm nhà than vãn nhà chồng hà khắc, cho nàng ngoài, tổ mẫu cũng mắng theo.
nhanh nhảu: "Tổ mẫu, lúc con ngoài cũng cho phép mà?"
Thế phạt quỳ từ đường một ngày.
khi ngoài, đá-nh lòng bàn tay : "Cho con bậy !"
uất ức: " ."
Bà ôm thở dài: "Cha con đá-nh mắng , chuyện ngoài gì quan trọng , con còn nhắc mặt tổ mẫu con, làm như kẻ hẹp hòi."
càng hiểu: " hôm đó tại ôm con ? Rõ ràng chính cha phong lưu, tổ mẫu hà khắc, giờ con , vui."
Thế phạt quỳ từ đường thêm một ngày.
Hoàng hậu đến mức ho thở dốc.
"Ừm, con như mà."
thở dài: "Nương nương đừng nữa."
Nàng thậm chí còn yêu cầu: "Ngươi thêm vài chuyện khác xem nào."
nhăn mặt: "Nương nương đừng đùa nữa."
Nàng đủ , hỏi : "Tại ngươi trở thành một cô nươngờm, đặc biệt như ?"
mờ mịt: " cũng , chỉ từ nhỏ cảm thấy, thế gian "
thế nào.
Nàng bình tĩnh : "Nực ."
, chính từ .
" các tỷ khác đều văn tĩnh, hiểu lễ nghĩa." thở dài.
Nàng : "Thì , kinh thành nhiều danh môn khuê tú , bao nhiêu năm nay cũng chỉ thấy mỗi một A Nhứ thôi."
cảm động, thế hỏi nàng : " A Nhứ đặc biệt liệu thể tặng quà đại thọ cho bệ hạ ạ? tiền."
Hoàng hậu ho hai tiếng: " . Ngươi những tặng, mà còn tặng thật khác ."
9
Một ngày lễ đại thọ, Hoàng đế triệu tới.
"Ngày mai đại thọ, trẫm cho nàng một cơ hội, đưa quà mừng cho ."
Vẻ mặt chắc lắm, Hoàng đế nghi ngờ : "Nàng đừng bảo chuẩn gì nhé?"
vuốt mặt một cái: "Làm thể chứ bệ hạ hì hì hì hì hì."
vô cảm: "Nàng thực sự chuẩn ."
thành thật: "Thần cứ ngỡ bệ hạ sẽ triệu kiến thần nữa chứ."
khựng một chút: "Nàng đang trách ?"
trợn tròn mắt: " thể chứ? Thần tuyệt đối ý nghĩ đó."
Vẻ mặt Hoàng đế giãn đôi chút, nắm lấy tay , hiệu cho xuống bên cạnh : "Thật sự trách trẫm?"
đắm đuối gật đầu: "Ở bên bệ hạ, chế-t ."
hất tay : "Nàng ý gì!"
thong thả : "Bệ hạ nắm giữ sinh tử , mà sơ hở đưa cho bệ hạ thực sự quá nhiều . Bệ hạ, khi bệ hạ nhốt chung một lồng với sài lang hổ báo, bệ hạ cũng cảm thấy còn sống ?"
Hoàng đế nhướng mày: " sài lang hổ báo?"
cảm thấy cái đầu đang lung lay, thế cơ trí lộ một nụ nịnh nọt: " tài mạo song , long tinh hổ mãnh, lang bôn thỉ đột"
Hoàng đế thở dài một tiếng: "Lộn xộn cái gì ."
kéo qua: "Thôi bỏ , cũng trách nàng chuẩn quà mừng, chúng coi như huề ."
" ." đột nhiên lên tiếng, khẽ : "Thực chuẩn quà ."
ghé sát tai , khẽ vài câu.
Mắt Hoàng đế trợn tròn: "Thật ? Mau cho xem!"
lập tức lấy một xấp giấy Tuyết chuẩn sẵn. Hoàng đế lập tức tỉ mỉ thưởng thức.
"Ừm" thỉnh thoảng cau mày.
"Ừm! ! !" thỉnh thoảng kinh ngạc.
"Ừm? ? ?" thỉnh thoảng mờ mịt.
ghì lấy : " thấy chỗ thể cải thiện thêm một chút."
cắn môi. chuyện, mà nhịn những âm thanh trong miệng.
"A Nhứ, món quà nàng thật ." thỏa mãn thở dài.
cố gắng tỉnh táo từ cơn chóng mặt dồn dập: "Bệ hạ quá khen ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.