Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Gả Cho Kẻ Hàn Môn Rồi

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trường Thuận sợ đến quỳ sụp xuống đất: “Bà tử canh viện Khương cô nương biến mất từ năm ngày . Đồ đạc trong phòng… đều trống .”

“Trống ?”

Bùi Chiến lạnh, sải bước như băng về phía viện hẻo lánh .

đá văng cánh cửa gỗ.

Trong phòng lạnh lẽo vắng tanh, một chút .

Tủ áo mở toang, mấy bộ y phục nghèo nàn bên trong còn.

bàn trang điểm, mấy cây trâm bạc thô vụng cũng thấy.

Nàng thật sự .

sạch sẽ, để một lời, thậm chí mang theo một ngọn cỏ phủ tướng quân.

thở Bùi Chiến chợt nghẹn .

Lồng ngực như vật tù nện mạnh.

“Tìm.” rít một chữ qua kẽ răng.

“Tướng quân, kinh thành lớn như …”

bảo ngươi tìm! Đào ba thước đất cũng tìm nàng về cho !” Bùi Chiến đột ngột rút kiếm bên hông, một nhát bổ nát chiếc bàn mặt.

Mảnh gỗ văng tung tóe.

Trường Thuận lồm cồm bò dậy chạy ngoài.

Bùi Chiến một trong căn phòng trống rỗng.

Ánh mắt rơi xuống chiếc giường gỗ cứng lạnh lẽo.

Bảy năm , bới cô bé gầy gò lạnh như que băng từ đống xác ngoài tái ngoại.

Nàng nắm lấy vạt áo , như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Bảy năm nay, nàng như chiếc bóng theo phía .

cứ tưởng nàng sẽ mãi ở đó.

lạnh nhạt đến , hà khắc đến , nàng vẫn sẽ bưng một bát canh nóng hoặc một bộ áo mới, rụt rè ngoài thư phòng .

bây giờ, chiếc bóng còn nữa.

“Khương Tuệ…” khẽ gọi cái tên , khớp tay siết đến trắng bệch.

“Nàng tưởng nàng thể thoát khỏi lòng bàn tay ?”

8

Ngày tháng và Quý Trường Chu thanh bần.

thấy đủ.

Trời sáng, dậy nhóm lửa nấu cơm, chăm sóc bà bà mù lòa.

Ban ngày, Quý Trường Chu đến quán thuê ngoài phố thư nhà cho kiếm vài đồng, ở nhà nhận chút việc may vá giặt giũ.

Đôi tay ở phủ tướng quân từng nuôi mềm, nay ngâm trong nước giếng lạnh, chẳng bao lâu sinh nứt nẻ, đỏ sưng.

Quý Trường Chu đau lòng thôi.

Mỗi tối, đều dùng nước nóng đắp tay cho , lấy thứ thuốc trị nẻ rẻ tiền mua bằng chút tiền chép sách ít ỏi, bôi từng chút lên tay .

“A Tuệ, theo , để nàng chịu uất ức .” cụp mắt, giọng đầy tự trách.

rút tay về, nắm ngược lấy tay , giúp xoa ấm những ngón tay cứng đờ vì cầm bút.

“Trường Chu, đừng ngốc. ở đây, như gọi sống qua ngày. Còn , gọi chịu đựng qua ngày.”

ngẩng đầu , đôi mắt sáng lên.

“A Tuệ, nàng chờ . Kỳ xuân vi năm , nhất định thi đỗ. Đến lúc đó, sẽ kiếm cho nàng một cáo mệnh, để nàng nở mày nở mặt làm phu nhân quan gia.”

, cầm chiếc áo rách bên cạnh lên tiếp tục vá.

“Cáo mệnh , để ý. Chỉ cần cả nhà chúng bình an, hơn tất cả .”

Ngày tháng cứ trôi qua trong rau cháo đạm bạc như thế.

Cho đến ngày .

9

Hôm đó, đến chợ phía đông mua than rẻ cho mùa đông.

Đeo một chiếc sọt tre lớn, đang xổm một sạp hàng mặc cả với ông chủ.

“Ông chủ, than vụn cả, bớt hai đồng .”

lạnh đến sụt sịt mũi.

, tiền thì đừng mua!” Ông chủ mất kiên nhẫn phất tay.

thở dài, định xoay sang nhà khác.

Một đôi giày quan màu đen thêu hoa văn chỉ vàng âm trầm dừng tầm mắt .

theo đôi giày , chậm rãi ngẩng lên.

Áo choàng đen, gương mặt lạnh lùng, cùng đôi mắt đầy tơ máu chằm chằm .

Bùi Chiến.

thở nghẹn .

Than vụn trong tay “tách” một tiếng rơi xuống nền tuyết.

khí xung quanh như lập tức đông cứng.

Trường Thuận dẫn một đội thị vệ khỏe mạnh vây kín cả sạp hàng lọt giọt nước.

trong chợ sợ hãi lùi xa.

Bùi Chiến cao xuống .

Ánh mắt rơi lên chiếc áo bông vải thô vá víu , rơi xuống đôi tay đỏ sưng đầy vết nẻ .

Đồng tử co rút dữ dội.

gương mặt lạnh cứng , cơ thịt giật giật.

“Khương Tuệ.”

mở miệng, giọng khàn như giấy ráp mài qua. “Nàng… nàng vì sống những ngày thế mà trốn khỏi phủ tướng quân?”

dậy.

Phủi tuyết vụn vạt váy.

hoảng sợ, mừng rỡ, chỉ bình tĩnh.

“Dân phụ Khương thị, bái kiến đại tướng quân.” khuỵu gối, hành một lễ tiêu chuẩn dân thường.

Sắc mặt Bùi Chiến trong nháy mắt trắng bệch.

“Dân phụ?” đột ngột bước lên, siết chặt cổ tay , lực mạnh đến suýt bóp nát xương. “Nàng gọi gì?”

nhịn đau, chút lùi bước thẳng mắt .

“Xin tướng quân tự trọng.” Giọng bình thản. “Dân phụ gả cho Quý Trường Chu ở phía nam thành nửa tháng . Nay vấn tóc phụ nhân, mong tướng quân buông tay.”

“Ầm…”

Trong đầu Bùi Chiến như thứ gì nổ tung.

dám tin , tơ máu nơi đáy mắt đỏ đến đáng sợ.

“Gả chồng? Nàng … gả chồng ?” nghiến răng, từng chữ như xé sống từ cổ họng.

.”

“Vì tên hủ nho đến than cũng mua nổi ?!” đột nhiên cao giọng, trong âm thanh cơn giận dữ tuyệt vọng.

hủ nho. tên Quý Trường Chu, phu quân .” dùng sức giằng khỏi tay . “Tướng quân, mệnh hèn, xứng với cành cao phủ tướng quân. Cũng xứng làm bẩn nền đất phủ tướng quân. Nay sống trong chốn chợ búa , xin tướng quân giơ cao đánh khẽ, buông tha những tiểu dân như chúng .”

xong, xoay .

!”

Bùi Chiến quát lớn lưng.

“Theo về!” sải bước đuổi đến, bắt lấy tay .

lúc , một bóng gầy gò lao tới, một tay kéo che lưng.

Quý Trường Chu.

thở hổn hển, rõ ràng chạy suốt một đường.

Tuy hình gầy yếu, lúc giống như một tấm khiên, chắn chặt mặt .

“Vị đại nhân !” Sắc mặt Quý Trường Chu trắng bệch, sống lưng thẳng tắp. “Giữa ban ngày ban mặt, cưỡng đoạt dân phụ, vương pháp ở !”

Bùi Chiến Quý Trường Chu đột nhiên xuất hiện, sát khí trong mắt lộ rõ.

“Ngươi thứ gì? Cũng dám cản ?”

Tay đặt lên chuôi kiếm, “keng” một tiếng, lưỡi kiếm khỏi vỏ nửa tấc.

Ánh lạnh buốt giá.

Trường Thuận thấy sợ đến hồn bay phách lạc, vội tiến lên ôm chặt cánh tay Bùi Chiến: “Tướng quân! tướng quân! Đây giữa phố! Nếu gây án mạng, ngự sử sẽ đàn hặc!”

sát ý trong mắt Bùi Chiến, lòng lạnh .

đẩy Quý Trường Chu , bước lên phía .

“Bùi Chiến.”

gọi tướng quân nữa, mà gọi thẳng tên họ .

“Nếu giết , sẽ lập tức đâm đầu chết con phố . đường xuống hoàng tuyền, phu thê chúng làm bạn.”

thẳng mắt , giọng quyết tuyệt.

Bùi Chiến cứng đờ.

sự quyết tuyệt còn đường lui trong đáy mắt , bàn tay cầm kiếm run dữ dội.

Bảy năm.

nuôi nàng bảy năm.

Nàng từng dùng ánh mắt .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...