Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh

Chương 13: Có điều kiện tốt thì nên tặng tiền đi nhé!

Chương trước Chương sau

Bởi vì gia thế của nhà họ Dương quyền lực lớn, nên tin tức chủ tịch Dương bị bệnh yếu sinh lý đã nh chóng bị dập tắt. Những trang báo đưa tin hôm trước hôm sau liền xóa bài, còn gửi lời xin lỗi sâu sắc và chân thành đến chủ tịch tập đoàn Dương Thị.

Riêng Tú Lâm hoàn toàn kh để tâm đến những lời chủ tịch Dương đã nói với . Ngày hôm sau, như thường lệ cô đến bệnh viện và kh tới nhà của Dương Khôi lần nào nữa. Cuộc sống cuối cùng cũng trở lại bình thường, sáng sớm Tú Lâm đã ngồi trong phòng làm việc, nhưng ngồi cả buổi sáng đến một bệnh cũng kh , đây là khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi đối với Tú Lâm sau nhiều năm làm việc tại bệnh viện này.

Buổi trưa, cô tự mang cơm hộp đến căn tin bệnh viện, l đồ ăn ra, vừa ngồi xuống đã bị một đám y tá vây l.

“Bác sĩ Châu, nghe nói hai ngày trước chủ tịch của tập đoàn Dương Thị đã tới khoa của chị để khám bệnh, thật kh?” Một y tá cầm nĩa kích động hỏi Tú Lâm.

Tú Lâm vừa ăn vừa chậm rãi hỏi lại, “Chủ tịch tập đoàn Dương Thị là ai?”

“Thì là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị đó, là con trai út của nhà họ Dương!”

ta tên là Dương Khôi? Tại ngay cả tên cũng kh dám nói ra vậy?” Tú Lâm nhíu mày hỏi.

Nữ y tá xúc động nói, "Bởi vì d tiếng của gia đình ta quá lớn nên ai cũng ngại gọi thẳng tên! Hơn nữa ta còn là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị, khi nói như vậy sẽ biết ngay là đang nói đến ai mà. Một đàn làm việc năng nổ, kiên quyết, phong thái của một nhà lãnh đạo cấp cao, nên gọi như vậy thật sự ngầu."

"Ồ, ra là vậy!"

Tú Lâm mút muỗng cơm đưa vào miệng nhai, cô thờ ơ cứ tự nhiên ăn uống với vẻ mặt kh liên quan gì đến khiến một nhóm y tá đang nói chuyện cảm th mất hứng.

"Bác sĩ Châu, cô là ngươi hôm đó khám bệnh cho chủ tịch Dương Kh?" Nữ ý tá lại tò mò hỏi.

"Vậy thì ?”

Nữ y tá kề sát tai Tú Lâm nhỏ giọng, “ ta thật sự bị chứng yếu sinh lý hả?"

trên TV chủ tịch Dương khoẻ mạnh, còn đẹp trai và phong độ, nếu bị bệnh như thế thì thật đáng tiếc quá kh ?

"Muốn biết thì mà hỏi ta." Tú Lâm bình tĩnh bu ra một câu sau đó cầm hộp cơm đứng lên, " trước, mọi ăn ngon miệng."

Nữ y tá xấu hổ nhếch khóe môi liếc bác sĩ Châu rời khỏi căn tin.

Kể từ khi chủ tịch Dương xuất hiện trong cuộc đời bác sĩ Châu, mỗi bữa ăn trưa ở căn tin của cô muốn yên ổn cũng kh được, hết này đến khác rủ rỉ nói chuyện bên tai cô, mà chủ đề của tất cả mọi ều liên quan đến bệnh tình của chủ tịch Dương, chủ cần nhắc đến ta là Tú Lâm kh thể nuốt trôi cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-13-co-dieu-kien-tot-thi-nen-tang-tien-di-nhe.html.]

Tú Lâm mang theo cơm hộp trở lại văn phòng của , vừa ngồi xuống định động đũa thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng đàn .

“Xin hỏi, cô là bác sĩ Châu kh?”

Tú Lâm cứ tưởng bệnh nhân đến khám bệnh nên lập tức đặt đũa xuống, cuối cùng cũng bệnh nhân . Cô đứng dậy th niên gật đầu: "Là , mời vào."

th niên cúi đầu chào một cái, "Bác sĩ Châu, gửi cho cô."

Nói xong, ta bước tới với một bó hoa hồng lớn được đóng gói tinh xảo trên tay, sau đó ta đặt hoa lên bàn làm việc của Tú Lâm lịch sự đưa cho cô một tờ gi.

"Xin vui lòng ký tên."

Bên ngoài văn phòng vài y tá và bác sĩ hiếu kỳ đang tập trung xung qu cửa phòng khám của Tú Lâm.

Tú Lâm vẫn chưa hết bất ngờ, cô th niên trước mặt sau đó đưa tay chỉ vào mũi , “Cái này, gửi cho ?”

giao hàng gật đầu, ta chỉ vào tờ đơn, “Bác sĩ ký vào đây ạ.”

Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng thể nghĩ ra ai là đã gửi hoa cho , Tú Lâm kh vòng vo mà nói thẳng, “Nếu kh ký thì hoa này sẽ trả về cho đã đặt mua đúng kh?"

Tú Lâm kh ý định làm khó giao hàng, chỉ là cô kh muốn dây dưa với chủ tịch Dương mà thôi. Tuy nhiên, giao hàng thực sự kh cảm th bối rối hay khó xử chút nào mà cứ thế im lặng quay rời !

“Đợi đã!” Tú Lâm khó hiểu ngăn giao hàng lại, “ còn chưa ký mà?”

giao hàng chân thành nói, “ đặt hoa nói, bác sĩ Châu kh ký cũng kh .”

Tú Lâm bó hoa mà kh nói nên lời, bó hoa to đến nổi chiếm trọn một bên bàn làm việc của cô.

Tú Lâm nhíu mày giao hàng, "Làm ăn thể tùy tiện như vậy được?"

"Bác sĩ Châu, cô muốn n gì kh ạ?" giao hàng lễ phép hỏi.

Tú Lâm l tấm thiệp bên trong bó hoa hồng ra, trên đó viết một chữ 'Dương' màu trắng nổi trên nền đen một cách trang trọng.

Tú Lâm giao hàng mỉm cười, " n lại với gửi hoa, lần sau đừng gửi hoa nữa, ều kiện tốt như vậy thì nên gửi tiền !"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...