Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 22: Đánh người xong định bỏ chạy à?
Tú Lâm thong dong cười tươi đặt bát mì trước mặt Dương Khôi, còn cẩn thận đưa thêm đôi đũa đã được lau sạch sẽ, sau đó nghiêm túc nói:
“Nghe nói dạ dày kh được tốt, hay ăn trước hãy làm việc, nếu để nguội sẽ kh ngon."
đột nhiên lại quan tâm đến cơ thể của như vậy? Dương Khôi kh tin phụ nữ bướng bỉnh này lại ngoan ngoãn chịu làm cho dù là một bát mì đơn giản.
"Trong đó cái gì? Hay em ăn thử một miếng trước sẽ ăn sau." Dương Khôi dựa lưng vào trên ghế sô pha phụ nữ trước mặt với vẻ mặt đầy tán thưởng và khích lệ. Em diễn đạt, thể làm diễn viên được nhỉ.
Tú Lâm liếc mì trong bát, “Kh được, như vậy mất vệ sinh… “
“Khi em hôn kh sợ mất vệ sinh?”
Lúc này Tú Lâm thật muốn tát chủ tịch Dương một bạt tay cho hả giận, nhưng cố gắng đè xuống cảm xúc, cô thật thà cầm bát mì lên từng đũa nhét vào miệng nhai, vừa ăn vừa chỉ vào miệng để chứng minh rằng cô kh bỏ thêm thứ gì khác vào bát mì.
Tú Lâm gắp một miếng trứng cuối cùng nhét vào miệng, sau đó đặt bát xuống chống tay lên cằm chủ tịch Dương tỏ vẻ đắc ý.
“Ăn hết .”
Dương Khôi thản nhiên nói ra hai chữ, “Kh .” Tuy hơi tiếc một chút nhưng lại mỉm cười nói, “Nấu lại là được.”
Đúng là ên thật mà, Tú Lâm trừng mắt Dương Khôi, “Kh sợ bỏ gì đó cho ăn nữa ?”
“Kh sợ.” Dương Khôi mỉm cười, “Bất quá em lại ăn thử, nghĩ lần này em sẽ kh ăn nỗi nữa đâu.”
Tức giận quay trở vào bếp, một lúc sau Tú Lâm đã làm xong bát mì, cô mang ra đặt lên bàn. Dương Khôi tỉ mỉ mới cầm l đũa chậm rãi ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-22-d-nguoi-xong-dinh-bo-chay-a.html.]
“ ngon kh?” Tú Lâm bĩu môi hỏi.
“Cũng được.”
“Ăn xong bát mì này kh còn nợ nần gì nữa.” Tú Lâm ngồi trên ghế sofa đối diện với Dương Khôi, khi nghe được lời này cũng kh ngẩng đầu lên cô mà cứ tiếp tục ăn.
"Giá gốc của bát mì này là ba tỷ, vì nó được nấu bằng c thức bí mật tổ tiên truyền lại cùng với tay nghề êu luyện của . Nó là duy nhất trên thế giới mà kh ai thể nấu ra được. Tuy nhiên sẽ giảm cho một nửa giá, giảm 50% là một tỷ rưỡi!"
Dương Khôi ăn xong đặt đũa trong tay xuống bàn nâng mắt bác sĩ Châu.
Thái độ này là đang muốn cãi nhau ? Tú Lâm xắn tay áo sẵn sàng cùng ta tr luận đến khô m.á.u mới thôi, nhưng Dương Khôi kh nói gì, chỉ đơn giản nắm tay bác sĩ Châu kéo qua, đôi môi mát lạnh chạm vào đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô, Tú Lâm mở to hai mắt, vì quá bất ngờ nên quên luôn giãy giụa mà duy trì tư thế cứng ngắc. Đầu lưỡi đàn ý tứ thăm dò sau đó vững vàng chiếm giữ chiếc lưỡi mềm mại của cô nhẹ nhàng quấn l l.i.ế.m mút, một cảm giác tê dại chưa từng như dòng ện chạy khắp cơ thể bác sĩ Châu, bị hôn một cách thoải mái kh hề dấu hiệu cưỡng ép, cảm xúc này giống như chất độc tính gây nghiện kh thể rời ra. Nhẹ nhàng vòng tay qua eo phụ nữ, Dương Khôi đè Tú Lâm xuống ghế sofa. Nụ hôn trịch thượng của lúc này vô cùng hung hãn, khớp xương mảnh khảnh và mạnh mẽ nhéo chiếc cằm th tú của cô khiến cô quên phản kháng. Mãi cho đến khi một bàn tay to ấm áp đột nhiên bao phủ l eo phụ nữ sau đó luồn vào trong áo mỏng, Tú Lâm mới bừng tỉnh. Cô khẽ run lên, trong cơn hoảng loạn tùy tiện quơ l đồ vật trên bàn cà phê đập vào đầu Dương Khôi, bát mì trứng mà chủ tịch Dương vừa mới ăn hết lại chính là hung khí gây án.
Âm th l lảnh vang lên, lúc này tất cả động tác của Dương Khôi đột ngột dừng lại. Tú Lâm mở to đôi mắt đẹp ngây thơ m.á.u theo mái tóc của đàn chảy xuống, vừa vặn rơi trúng mặt cô. Máu chảy vòng vào khoé mắt nhuộm đỏ thẫm một bên mắt của đàn lúc này đang chăm chú phụ nữ nằm dưới thân, như thể một ngọn lửa tà ác sắp sửa bùng phát trong đầu . Tú Lâm chớp chớp mắt, bàn tay yếu ớt vừa đập vào đầu chủ tịch Dương liền rủ xuống. th máu, Tú Lâm sợ tới mức từ trong Dương Khôi bò ra, cô vội vàng kéo túi xách ở gần đó mở ra l khăn gi sạch cẩn thận lau m.á.u cho Dương Khôi.
“ Dương, thật sự kh cố ý… chỉ là… trượt tay... "
Trượt tay? Rõ ràng là muốn đ.á.n.h ? Dương Khôi vẫ n yên lặng Tú Lâm.
Th m.á.u chảy ướt xõa trên tóc, tâm tình Dương Khôi kh tốt, kh ngờ Tú Lâm lại ra tay nặng như thế với . chút bực , Dương Khôi giật l khăn gi từ tay phụ nữ tự lau mặt, sau đó cởi nút áo sơ mi ra. Tú Lâm kh ngờ lại cởi áo trước mặt nên đột ngột xoay , dùng khuôn mặt đỏ bừng hung hăng lau khoé miệng còn ẩm ướt do nụ hôn để lại, sau đó tiện tay cầm l túi xách định bỏ chạy. Giờ kh chạy ở lại để bị đ.á.n.h à, cho dù đàn kh đ.á.n.h phụ nữ nhưng ta là chủ tịch, nếu lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng thể dễ dàng dùng quyền thế bưng bít giải quyết êm xuôi.
Nhưng chưa được hai bước thì một giọng nói nam tính đột nhiên vang lên sau lưng cô.
"Em đâu? Đánh xong định bỏ chạy à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.