Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh
Chương 43: Là anh cố ý đúng không?
Châu Thuỷ Tiên căn bản kh xác định được Dương Khôi ở trong phòng Tú Lâm hay kh, mà lúc này Nguyễn Vũ lại đến, nếu như bây giờ cô liều mạng tiếp tục truy cứu kéo chăn b trên Tú Lâm xuống thì lẽ Nguyễn Vũ sẽ kh đứng yên mà , nếu kh th đã đành, còn nếu Dương Khôi thật sự đang nằm trong chăn, c c Nguyễn Vũ kh thể tiếp nhận được sự thật bạn gái của gian díu với khác. Nếu Tú Lâm và Nguyễn Vũ chia tay, Dương Khôi càng cơ hội chính đáng để ở bên Châu Tú Lâm, vậy chẳng đang giúp bọn họ được như ý nguyện hay ? Kh thể nào như vậy được.
Nghĩ đến đây, Châu Thuỷ Tiên quay đầu lại Nguyễn Vũ, nỡ nụ cười trên môi, “Xem ra đã hiểu lầm, bác sĩ Châu nhất định là một phụ nữ đoan chính và trong sáng, cô sẽ kh làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của khác.”
Nguyễn Vũ kh nói mà chỉ Châu Thuỷ Tiên mỉm cười. Lúc này Tú Lâm cũng cười nói, "Đây là lần đầu tiên em đến Đà Lạt nên cũng kh biết nhà hàng của khách sạn này nằm ở tầng m. Nếu kh phiền, đợi em thay quần áo chung."
Tú Lâm quay Châu Thuỷ Tiên cũng nở nụ cười ngọt ngào nói với cô ta, "Cô Châu, cô kh tìm bạn trai của , thể ta đang đợi cô cùng ăn sáng, để chủ tịch Dương đợi sẽ kh hay lắm đâu."
Nguyễn Vũ đương nhiên hiểu ý Tú Lâm đang muốn đuổi Châu Thuỷ Tiên ra khỏi phòng nên kh chút do dự, liền quay sang mở miệng nói, "Cô Châu, chủ tịch Dương làm thể ở đây được, lẽ cô nên được ."
Cuối cùng Nguyễn Vũ và Châu Thuỷ Tiên cũng ra ngoài, Nguyễn Vũ còn tốt bụng quay lưng đóng cửa lại. Tú Lâm lập tức vén chăn lên, lúc này mới phát hiện đàn đang nằm bên cạnh trong tư thế vô cùng thú vị. Một bàn tay ta đang ôm chặt eo cô, bàn tay còn lại đặt trên bụng dưới sờ nhẹ vào những vết rạn da.
Tú Lâm lập tức đẩy Dương Khôi ra, “ cố ý kh?”
“Cố ý cái gì?” Dương Khôi nhún vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-43-la--co-y-dung-khong.html.]
Đôi mắt thâm thúy của Dương Khôi liếc phụ nữ trước mặt, “Tối hôm qua cố ý l chìa khoá từ nhân viên tiếp tân để vào phòng ngủ với em, nhưng nãy giờ như em th đó, là do em muốn trốn tránh Châu Thuỷ Tiên, riêng đâu muốn vì đâu kẻ phản bội. Nhưng em thì giống tật giật , nói thật , em yêu thích lắm đúng kh?"
Dương Khôi lại vươn tay gõ vào trán Tú Lâm một cái, "Vừa em gọi tên bác sĩ đó là gì? “Bạn trai của ” đúng kh?"
Tú Lâm dùng sức hất tay đàn ra, "Vậy thì ? gọi thế nào thì cũng là chuyện của . Giờ thì hãy mặc quần áo t.ử tế vào gặp bạn gái của ? Rời khỏi phòng này như chưa từng đến đây.”
“Vậy ? Từ hôm nay chỉ mới là bạn trai của em. Để nói cho em biết nhé, một khi lòng một , sẽ kh cho cô cơ hội bước ra khỏi cuộc đời đâu."
Dương Khôi tao nhã mặc áo sơ mi vào, quay đầu Tú Lâm mỉm cười, “Giây này mặc vào, giây sau lại muốn cởi ra... thật sự kh nhịn được khi th em bằng ánh mắt say mê như vậy, thế là lại muốn cởi hết quần áo để chứng minh mong muốn dâng hiến tấm thân của cho em, để chứng minh kh bị yếu sinh lý… À mà trên cổ em ..."
Dâng hiến cái... cái đầu , Tú Lâm tròn mắt tức giận nói lấp bấp, “, … cái gì?”
Dương Khôi mỉm cười chỉ tay về phía cổ Tú Lâm, “Trên cổ em dấu hickey, xin lỗi em, là do kh thể kềm c.h.ế.t nên để lại, nó gợi cảm, nhưng cũng dễ gây sự chú ý.”
Tú Lâm đưa tay sờ cổ , "Là cố ý kh?"
"Kh thể nói như vậy được." Dương Khôi nhàn nhạt đáp, "Trong cuộc yêu đương thì làm thể khống chế bản thân, em cũng hiểu mà."
Chưa có bình luận nào cho chương này.